Bộ tiểu thuyết Caster Chronicles
9.12 – Chị em
Bàn ăn vẫn còn ở đó khi tôi trở về nhà, may mắn cho tôi quá, bởi vì Amma sẽ giết tôi nếu tôi bỏ bữa tối. Điều mà tôi không nghĩ tới là những mạng lưới điện thoại đã được kích hoạt vào ngay phút mà tôi đi ra khỏi lớp Tiếng anh. Không ít hơn một nửa thành phố đã gọi cho Amma lúc mà tôi về nhà
“Ethan Wate? Là cháu phải không? Bởi vì nếu mà đúng thì cháu ở trong một thế giới rắc rối đấy”
Tôi nghe thấy một âm thanh nổ ra quen thuộc. Mọi chuyện tồi tệ hơn tôi nghĩ. Tôi cúi xuống chỗ ngưỡng cửa để đi vào nhà bếp. Amma đang đứng ở quầy bếp trong chiếc tạp dề bằng vải bông chéo công nghiệp được may bằng tay, có 14 túi để đựng đinh và có thể chứa đến 4 đồ điện. Bà đang cầm con dao phay Trung Quốc, quầy bếp chất đầy cà rốt, bắp cải, và những thứ rau khác mà tôi không thể nhận ra. Chả cuốn đòi hỏi phải được băm nhiều hơn bất cứ loại thức ăn nào khác trong chiếc hộp nhựa màu xanh da trời của Amma. Nếu bà đang làm chả cuốn, thì nó chỉ có nghĩa một điều, một điều không liên quan gì đến việc bà thích thức ăn Trung Quốc.
Tôi cố nghĩ ra lời giải thích thỏa đáng, nhưng không hề có một lời nào.
“Huấn luyện viên, cô English, hiệu trưởng Harper, mẹ Link và một nửa quý bà ở NCCMHK (người con của cách mạng Hoa Kỳ ) gọi điện chiều nay. Và cháu biết ta ghét nói chuyện với mấy mụ đàn bà ở đó thế nào rồi đấy. Tội lỗi, từng người họ đều như vậy.”
Gatlin đầy rẫy những trợ tá của các quý bà, nhưng NCCMHK là tiêu biểu nhất. Đúng như cái tên Người Con của Cách Mạng Hoa Kỳ, bạn phải chứng minh rằng bạn liên quan đến một nhà yêu nước có thật từ Cách Mạng Hoa Kỳ để được đủ tư cách làm hội viên. Là một hội viên rồi thì bạn sẽ được phép nói những người hàng xóm ở phố River của bạn nên sơn nhà màu nào, chỉ huy, yêu cầu dai dẳng và phán xét mọi người trong thành phố. Trừ khi bạn là Amma. Đó là điều mà tôi rất muốn thấy.
“Tất cả bọn họ đều nói một chuyện giống nhau. Rằng cháu chạy ra khỏi trường, đuổi theo cô gái nhà Duchannes đó.” Một miếng cà rốt khác lăn tròn qua thớt.
“Cháu biết, Amma, nhưng mà —“
Cải bắp bị tách làm đôi. “Thế nên ta nói, ‘Không, thằng bé nhà tôi sẽ không rời khỏi trường mà không xin phép và bỏ tập đâu. Chắc là nhầm hay gì rồi. Chắc là một bạn trai nào đó không tôn trọng thầy giáo và bôi nhọ thanh danh của gia đình cháu ta thôi. Không thể là thằng bé mà tôi đã nuôi nấng, sống ở trong cái nhà này được”. Hành lá bay ngang qua quầy bếp.
Tôi đã thực hiện một tội ác thật tệ hại, đã làm bà xấu hổ. Tệ hại nhất là trong con mắt của mẹLincolnvà những người phụ nữ ở NCCMHK, những kẻ thù không đội trời chung của bà.
“Cháu muốn nói gì nào? Cái gì làm cháu chạy ra khỏi trường như đằng sau cháu có đám cháy thế? Và ta không muốn nghe đấy là tại cô gái nào đó đâu.”
Tôi hít một hơi thật sau. Tôi có thể nói gì đây? Tôi đã mơ về một cô gái bí ẩn nào đó hàng tháng nay, người vừa xuất hiện trong thành phố và lại là cháu gái của Macon Ravenwood? Cái đó, cùng với những giấc mơ đáng sợ về cô gái kia, tôi lại nhìn thấy một cô gái khác mà chắc chắn là tôi không biết, người sống trong thời kì Nội Chiến?
Ờ, điều đó sẽ giúp tôi khỏi gặp rắc rối, trong lúc mặt trời bùng nổ và hệ mặt trời mất đi.
“Không phải như bà nghĩ đâu. Lớp cháu đã gây khó khăn cho Lena, trêu chọc về chú của cô áy, nói rằng ông ấy kéo những xác chết vào chiếc xe tang, và cô ấy thực sự rất khó chịu và chạy ra khỏi lớp.
“Ta đang chờ nghe phần giải thích tại sao cái đó lại liên quan tới cháu.”
“Không phải bà là người bảo cháu ‘đi theo những bước đi của Chúa’ sao? Bà không nghĩ Ngài muốn cháu bênh vực những người bị bắt nạt sao?” Giờ thì tôi đã làm chuyện đó. Tôi có thể nhìn thấy điều đó trong mắt bà.
“Cháu dám sử dụng từ Chúa để bào chữa cho việc phá luật ở trường hả, nếu vậy ta thề ta sẽ ra ngoài, lấy cành cây và quất cháy vài ý nghĩa vào mông cháu. Ta không quan tậm cháu bao nhiêu tuổi. Nghe thấy chưa?” Amma chưa bao giờ đánh tôi bằng bất cứ thứ gì trong suốt cuộc đời, mặc dù bà đã cầm que đuổi theo tôi vài lần để làm gương. Nhưng đây không phải thời gian nhắc đến chuyện đó.
Tình hình bắt đầu chuyển nhanh chóng từ tệ sang thậm tệ; tôi cần một điều làm xao lãng. Sợi dây chuyền có mặt đá lồng ảnh vẫn còn đốt cháy một lỗ trong túi quần sau của tôi. Amma rất thích những điều bí ẩn. Bà đã dạy tôi đọc qua bờ vai bà khi tôi 4 tuổi bằng những tiểu thuyết trinh thám và trò chơi ô chữ. Tôi là đứa duy nhất trong lớp mẫu giáo có thể đọc được bài kiểm tra trên bảng bởi vì nó rất giống giám định pháp y. Về những điều bí ẩn, sợi dây chuyền này quá thích hợp. Tôi chỉ bỏ qua không nói tới phần chạm vào nó và nhìn thấy một hình ảnh về cuộc Nội Chiến.
“Bà nói đúng, Amma. Cháu xin lỗi. Cháu đáng nhẽ không nên bỏ học. Cháu chỉ muốn chắc rằngLenavẫn ổn. Một cách cửa sổ bị vỡ phía sau cô ấy, cô ấy bị chảy máu. Cháu chỉ đến nhà cô ấy để xem cô ấy có sao không.”
“Cháu lên ngôi nhà đó rồi ư?”
“Vâng, nhưng chỉ ở bên ngoài thôi. Chú cô ấy thật sự nhút nhát, cháu đoán thế.”
“Cháu không cần phải nói với ta về Macon Ravenwood, cứ như cháu biết thứ gì mà ta không biết vậy.” Ánh nhìn
“Đ.Ầ.N Đ.Ộ.N”
“Gì ạ?”
“Có nghĩa là, cháu không hiểu một ý nghĩa nào cả Ethan Wate.”
Tôi moi sợi dây chuyền ra từ túi và đi đến chỗ mà bà vẫn đứng cạnh bếp lò. “Chúng cháu ra ngoài trở lại, và tìm thấy thứ này,” tôi nói, mở bàn tay để bà có thể nhìn. “Nó có chữ khắc bên trong.
Biểu hiện trên khuôn mặt Amma chặn đứng tôi lại. Bà trông như bị cái gì đó lấy hết hơi thở.
“Amma, bà không sao chứ?” Tôi với lấy khuỷu tay của bà, để giữ cho bà đứng vững nếu bà sắp ngất. Nhưng bà kéo tay lại trước khi tôi có thể chạm vào, giống như bà bị bỏng vì cầm vào tay cầm của bình nước vậy.
“Cháu lấy nó ở đâu?” Giọng bà thì thầm.
“Chúng cháu tìm thấy ở mặt đấy chỗ Ravenwood.”
“Cháu không thấy nó ở Ravenwood.”
“Bà đang nói gì thế? Bà biết nó bắt nguồn từ đâu?”
“Cứ đứng ở đây. Đừng di chuyển,” bà dặn, chạy nhanh ra khỏi bếp.
Nhưng tôi không nghe, theo bà đến phòng. Căn phòng trông giống phòng bào chế thuốc hơn là phòng ngủ, với một chiếc giường đơn thấp màu trắng bên dưới những dãy kệ. Trên kệ được sắp xếp gọn gàng với những tờ báo – Amma không bao giờ vất đi một tờ ô chữ nào đã được giải – và hũ lọ Mason đầy những thành phần để làm bùa chú. Một số thứ là những tiêu chuẩn đã lâu đời: muối, đá màu, thảo mộc. Sau đó là những bộ sưu tập không thường được sử dụng, một lọ rễ cây và một lọ tổ chim bị bỏ rơi. Kệ trên cùng là những chai đựng đất. Bà thật kì lạ, kể cả là Amma đi nữa. Tôi chỉ cách vài bước đằng sao bà nhưng bà đã mở ngăn kéo ra đúng lúc tôi đến đó.
“Amma, bà đang —“
“Không phải ta nói với cháu là cứ ở bếp hả? Cháu mang thứ đó đến đây sao!” bà rít lên khi tôi tiến lên.
“Bà đang tức cái gì thế?” Bà nhét vài thứ mà tôi không thể nhìn thấy vào túi đựng dụng cụ tạp dề, và chạy nhanh ra khỏi căn phòng. Tôi đuổi kịp bà đến nhà bếp.
“Cầm cái này.” Bà đưa cho tôi một chiếc khăn mùi soa đã sờn chỉ, cẩn thận để không tay chạm vào tay tôi. “Giờ cháu bọc thứ này vào đây. Ngay bây giờ. Ngay lập tức.
Bây giờ còn hơn là trở nên u ám. Bà đang hoàn toàn mất bình tĩnh.
“Amma—”
“Làn như ta nói đi Ethan.” Bà chưa gọi tôi bằng tên mà không kèm theo họ bao giờ.
Khi sợi dây chuyền đã được bọc an toàn trong chiếc khăn mùi soa thì bà đã có chút bình tĩnh lại. Bà lục chiếc túi thấp hơn ở tạp dề lấy da một chiếc túi da và lọ bột nhỏ. Tôi đủ kiến thức để nhận ra đó là cách làm một trong những lá bùa của bà.Taybà hơi run khi trút loại bột đen vào trong chiếc túi. “Cháu bọc chặt chưa?”
“Vâng.” Tôi nói.
“Cháu chắc không?”
“Có ạ.”
“Giờ thì đút nó vào đây.” Chiếc túi da ấm và nhẵn trong tay tôi. “Nào.”
Tôi thả sợi dây chuyền tội lỗi vào trong chiếc túi.
“Buộc quanh đây.” Bà hướng dẫn, đưa cho tôi một mẩu của thứ gì đó như sợi dây bình thường, mặc dù tôi không biết những thứ mà Amma dùng làm bùa có được gọi là bình thường không. “Giờ cháu mang nó trở lại đó, nơi mà cháu tìm thấy, và chôn xuống. Mang nó trở lại ngay lập tức.”
“Amma có chuyện gì vậy ạ?” Bà bước vài bước và cầm lấy cằm của tôi, hất mái tóc ra khỏi mắt tôi. Lần đầu tiên kể từ lúc tôi rút sợi dây chuyền ra khỏi tuí quần, bà nhìn vào mắt tôi. Hai bà cháu cứ đứng như thế cứ như đây là lần đầu tiên trong đời. Biểu hiện của bà thật xa lạ, thật do dự.
“Cháu vẫn chưa sẵn sàng,” bà nói nhỏ, thả tay ra.
“Không sẵn sàng làm gì ạ?”
“Cứ làm như ta nói đi. Mang chiếc túi đó trở lại nơi cháu tìm thấy và chôn xuống. Rồi quay trở lại nhà này. Ta không muốn cháu dây dưa với cô gái đó nữa, nghe không?”
Bà đã nói hết kế hoạch phải nói, có khi còn nhiều hơn. Nhưng tôi không bao giờ biết bởi vì nếu có việc gì mà Amma giỏi hơn việc đọc lá bài hay giải trò chơi ô chữ thì đó là giữ bí mật.
“Ethan, cháu dậy chưa?”
Mấy giờ rồi? 9 rưỡi. Thứ 7. Tôi đáng nhẽ nên dậy lúc này, nhưng tôi đã kiệt sức rồi. Tối qua tôi đi lang thang trong 2 giờ để Amma tin là tôi đã quay trở lại Greenbrier để chôn sợi dây chuyền.
Tôi trèo ra khỏi giường và vấp phải một hộp kẹo Oreo đã cũ trong lúc ra khỏi phòng. Phòng tôi luôn luôn là một đống lôn xộn được nhồi nhét với quá nhiều thứ lỉnh kỉnh mà bố tôi nói đó là thảm họa về cháy, và một ngày tôi sẽ đốt toàn bộ ngôi nhà này, không phải bố đã ở đây một lúc. Ngoài bản đồ, tường và trần nhà được dán đầy poster của những nơi mà tôi hi vọng mình sẽ được đến trong một ngày nào đó —Athens,Barcelona,Moscow, kể cảAlaska. Căn phòng có rất nhiều hộp giày được xếp với nhau, có chồng còn cao hơn 1m. Mặc dù những chồng đó trông có vẻ lôn xộn nhưng tôi cso thể nói cho bạn chỗ của từng hộp – từ hộp Adidas, bộ sưu tập bật lửa từ năm lớp 8 với kế hoạch trở thành Pyro (một cậu thanh niên có khả năng điều khiển lửa, xuất hiện trong phim X-men), đến chiếc hộp New Balance xanh với những vỏ đạn và một mảnh lá cờ bị xé mà tôi tìm thấy ở Fort Sumter với mẹ.
Và chiếc hộp tôi đang tìm, hộp Nike vàng, chiếc hộp đã làm cho Amma nổi cơn tanh bành. Tôi mở chiếc hộp và lấy ra chiếc túi bằng da nhẵn mịn. Giấu sợi dây chuyền tối qua có vẻ là ý kiến hay, nhưng tôi cất nó trở lại túi quần, phòng khi cần.
Amma lại hét từ tầng dưới. “Xuống nhanh không cháu sẽ muộn đấy.”
“Một phút nữa ạ.”
Thứ 7 nào cũng vậy, tôi dành một nửa ngày cùng với 3 người phụ nữ lớn tuổi nhất Gatlin, bà cô Mercy, Prudence và Grace của tôi. Mọi người trong thành phố đều gọi các bà là Chị Em như họ là một thực thể đơn, mà chính xác họ là như vậy. Mỗi người phải gần trăm tuổi rồi và thậm chí họ không nhớ được ai là người nhiều tuổi nhất. Cả 3 người đã kết hôn rất nhiều lần, nhưng họ sống lâu hơn tất cả những người chồng và cùng chuyển đến nhà của bà Grace, họ còn điên rồ hơn số tuổi của mình.
Khi tôi tầm 12 tuổi mẹ bắt đầu chở tôi đến đó để giúp đỡ và tôi tiếp tục đi tới đó kể từ lúc ấy. Điều khổ nhất là tôi phải chở họ đến nhà thờ vào các ngày thứ 7. Chị Em là những tín đồ Tin Lành phía Nam, họ đi nhà thờ vào các ngày thứ 7 và Chủ nhật, và hầu hết các ngày khác nữa.
Nhưng ngày hôm nay lại khác. Tôi ra khỏi giường và đi tắm trước khi Amma gọi tôi đến câu thứ 3. Tôi không thể chờ đợi để đi đến đó. Chị Em biết tất cả người đã từng sống ở Gatlin; họ phải biết thôi vì họ có quan hệ với một nửa người trong thị trấn bằng hôn thú vào khoảng thời gian này hay khoảng thời gian khác. Sau hình ảnh mà tôi nhìn thấy thì rõ ràng chữ G trong GKD có nghĩa là Genevieve. Nhưng nếu có người nào biết những chữ còn lại trong từ viết tắt nghĩa là gì thì đó là 3 người phụ nữ nhiều tuổi nhất thị trấn.
Khi tôi mở ngăn kéo trên cùng của tủ đựng đồ để lấy đôi tất, tôi thấy một con búp bê nhỏ giống như một con khỉ đang cầm túi muối nhỏ xíu và đá anh, một trong những lá bùa của Amma. Bà làm những thứ đó để ngăn ngừa những linh hồn của quỷ dữ hoặc điềm xấu hay thậm chí là một cơn cảm lạnh. Bà để nó gần chỗ cửa phòng làm việc của bố tôi khi bố làm việc vào chủ nhật thay vì đến nhà thờ. Mặc dù bố tôi không chú ý lắm lúc ở đó nhưng Amma nói Chúa vẫn ban phước lành nếu bạn đến nhà thờ. Vài tháng sau đó bố tôi mua cho bà một con rối phù thủy trong nhà bếp mua ở trên mạng và treo nó vào lò nướng . Amma đã rất giận, bà làm cho bố cháo bắp nguội và cà phê cháy khét trong suốt một tuần
Thường thì tôi không nghĩ nhiều lắm khi thấy những món quà nhỏ của Amma. Nhưng có điều gì đó về sợi dây chuyền, điều gì đó mà bà không muốn tôi tìm hiểu.
Chỉ có một từ diễn tả được cảnh khi tôi đến nhà Chị Em. Hỗn độn. Bà Mercy ra mở cửa, tóc vẫn còn quấn roller.
“Cảm ơn Chúa Ethan con đến rồi. Bọn ta đang có việc khẩn cấp lắm.” Nhiều lúc tôi không thể hiểu nổi họ, cách phát âm của họ rất nặng và ngữ pháp của họ thì quá tồi. Nhưng đây là Gatlin, bạn có thể nói người nào đó bao nhiêu tuổi qua cách phát âm của họ.
“Dạ?”
“Harlon James bị thương. Ta không tin là thằng bé sẽ không chết.” Bà nói thì thầm từ “chết” như thể Chúa đang nghe và bà sợ nói cho Ngài biết bất cứ điều gì. Harlon James là con chóYorkshirelông xù của bà Prudence được đặt theo tên người chồng quá cố mới đây nhất của bà.
“Có chuyện gì vậy ạ?”
“Ta sẽ cho con biết chuyện gì đã xảy ra.” Bà Prudence xuất hiện từ đâu đó với bộ dụng cụ sơ cứu trong tay. “Grace đã cố giết Harlon James tội nghiệp, nó giờ chỉ còn duy trì sống mà thôi.”
“Em có giết nó đâu.” Bà Grace rít lên từ trong bếp. “Chị kể chuyện cổ tích đấy à? Chỉ là tai nạn thôi.”
“Ethan con gọi Dean Wilks đi và nói ông ấy chúng ta đang có một trường hợp khẩn cấp.” Bà Prudence hướng dẫn, lấy ra một viên quan nhộng có mùi muối và 2 miếng urgo Band-Aids to quá khổ từ hộp sơ cứu đầu tiên.
“Chúng ta đang mất thằng bé!” Harlon James đang nằm trên nền bếp, trông có vẻ bị trấn thương nhưng chẳng có vẻ gì là sắp chết cả. Chân sau của nó bị nhét bên dưới và bị kéo lê đằng sau khi cố đứng dậy. “Grace, có Chúa chứng giám, nếu Harlon James mà chết —“
“Nó sẽ không chết đâu bà Prudence. Con nghĩ chân nó bị gãy. Chuyện gì đã xảy ra ạ?”
“Grace đã cố giết thằng bé bằng cây chổi.”
“Không đúng. Em nói với chị rồi, em không đeo kính và trông nó như con chuột cầu tàu chạy qua bếp mà.”
“Làm sao cô biết con chuột cầu tàu như thế trông như thế nào. Cô đã bao giờ đến một con tàu nào trong đời đâu.”
Thế nên tôi lái xe chở Chị Em trong trạng thái kích thích và Harlon James đang ước mình được chết luôn đi, đến chỗ Dean Wilks trong con xe Cadillac đời 1964 của các bà. Dean Wilks là chủ của cửa hàng thức ăn cho vật nuôi, nhưng ông ấy là người gần giống với bác sĩ thú y nhất trong thành phố. Thật may là Harlon James chỉ có một chiếc chân gãy thôi thế nên Dean Wilks hoàn thành được nhiệm vụ.
Khi trở về, tôi thắc mắc xem mình có không bị điên hay không khi nghĩ có thể lấy bất cứ thông tin nào từ Chị Em. Xe của Thelma đỗ ở lối lái xe. Bố tôi thuê Thelma để trông coi Chị Em sau vụ việc bà Grace gần đốt cháy ngôi nhà 10 năm trước khi bà để bánh trứng đường trong lò vi sóng và để ở đó cả buổi chiều lúc đi nhà thờ.
“Các bà đi đâu thế?” Thelma gọi từ nhà bếp.
Họ va vào nhau dành lấy lối vào trong nhà bếp để kể cho Thelma nghe về tai nạn bất ngờ của họ. Tôi ngồi phịch xuống một trong những chiếc ghế được xếp không đồng đều bên cạnh bà Grace, người trông thất vọng vì lại bị trở thành tội phạm trong câu chuyện. Tôi kéo sợi dây chuyền ra khỏi túi quần, cầm sợi dây trong chiếc khăn mùi soa, quay quay vài vòng.
“Gì đấy hả cháu đẹp trai?” Thelma hỏi.
“Đó chỉ là một sợi dây chuyền mà cháu tìm thấy ở gần Đồn điền Ravenwood thôi”
“Ravenwood? Cháu làm cái quái quỷ gì ở đó?”
“Bạn cháu sống ở đấy.”
“Ý cháu là Lena Duchannes?” Bà Mercy hỏi. Tất nhiên là bà biết rồi, cả thành phố này đều biết. Đây là Gatlin mà.
“Vâng ạ. Chúng cháu học cùng lớp.” Tôi đã có sự chú ý của họ. “Chúng cháu tìn thấy sợi dây chuyền này ở khu vườn đằng sau ngôi nhà lớn. Bọn cháu không biết nó là của ai, nhưng nhìn nó cũ rồi.”
“Đó không phải tài sản của nhàMaconRavenwood. Đó là của Greenbier.” Bà Prue nói, có vẻ chắc chắn.
“Để Bà nhìn xem nào,” Bà Mercy nói, lấy chiếc kính ra khỏi túi áo mặc ở nhà.
Tôi đưa cho bà sợi dây chuyền, vẫn được bọc trong chiếc khăn mùi xoa, “nó có một chữ khắc ở đây.”
“Chị không đọc được. Grace, cô có biết được gì không?” bà hỏi, đưa sợi dây chuyền cho Bà Grace.
“Em không thấy gì cả,” Bà Grace nói, nheo mắt khó khăn.”
“Có 2 bộ chữ đầu, ở ngay đây,” tôi nói, chỉ vào đường rãnh, “ECK và GKD. Và nếu bà lật bề mặt tròn lên thì có một ngày ở đó. 11 tháng 2 năm 1865.”
“Ngày đó nghe quen lắm,” Bà Prudence nói. “Mercy, có chuyện gì xảy ra vào ngày đó?”
“Không phải cô cưới vào ngày đó hả, Grace?”
“1865, không phải là 1965,” Bà Grace sửa lại. Thính giác của họ cũng chẳng hơn thị giác là bao nhiêu. “Ngày 11 tháng 2 năm 1865…”
“ Là ngày mà Quân liên bang gần như thiêu cháy Gatlin thành tro bụi.” Bà Grace nói.
“Cụ nội của chúng ta đã mất hết tất cả rong đám cháy đó. Các chị không nhớ câu chuyện đó hả? Tướng Sherman và quân đội Liên bang hành quân đi dọn sạch phíaNam, đốt cháy mọi thứ trên đường đi của chúng, bao gồm cả Gatlin. Chúng gọi đó là Cuộc thiêu cháy vĩ đại. Ít nhất đồn điền nào ở Gatlin cũng bị phá hủy, trừ Ravenwood. Ông nội thường nói vào đêm đó Abraham Ravenwood đã có một hiệp ước với quỷ.”
“Ý cô là gì?”
“Thì đấy là cách duy nhất mà nơi đó vẫn còn tồn tại được. Quân liên bang lần lượt đốt cháy từng đồng điền dọc bờ sông, cho đến khi chúng đến Ravenwood. Chúng cứ hành quân đi qua tiếp thôi, như đồn điền không hề tồn tại ở đó.”
“Chuyện ông nội nói không phải là thứ kì lạ duy nhất về buổi tối hôm đó,” bà Prue nói, cho Harlon James ăn một miếng thịt xông khói. “Abraham còn có một người em, sống ở đó với ông ấy, và người đó biến mất buổi tối đó, không một ai nhìn thấy người đó một lần nữa.”
“Cái đấy không có gì lạ lắm. Có lẽ ông ấy bị Quân đội liên bang giết chết, hoặc bị mắc kẹt ở một trong những ngôi ngày bị cháy,” tôi nói.
Bà Grace nhướng mày. “Hoặc là tại vì cái gì khác. Họ chưa bao giờ một thấy xác chết nào.” Tôi nhận ra mọi người đã bàn tán về Ravenwood qua bao nhiêu thế hệ rồi, câu chuyện không phải đơn giản bắt đầu từMaconRavenwood. Tôi không biết các Bà bà còn biết điều gì nữa.
“Thế còn vềMaconRavenwood? Các bà biết gì về ông ấy?”
“Cậu bé đó không bao giờ có một cơ hội vì nó là một đứa con hoang.” Ở Gatlin, đứa trẻ được sinh ra từ 2 người bố mẹ không kết hôn với nhau thì sẽ như là một người cộng sản hay người vô đạo vậy. “Bố nó, Silas, gặp mẹ củaMaconsau khi người vợ đầu tiên rời bỏ ông ta. Bà ấy là một người con gái xinh đẹp, từNew Orleans, ta nghĩ là như vậy. Dù sao đi nữa, không lâu sau đó,Maconvà em trai đã được sinh ra. Nhưng Silas chưa bao giờ cưới bà ấy, rồi bà ấy cũng đi.”
Bà Prue ngắt lời, “Grace Ann, cô chẳng biết kể chuyện gì cả. Silas Ravenwood ở chỗ chính giữa , hết sức tiều tụy. Và có điều gì kì lạ đang xảy ra ở ngôi nhà đó. Đèn điện bật suốt cả đêm, và thỉnh thoảng có một người đàn ông cao đội chiếc mũ đen được nhìn thấy đi lang thang lên đó.”
“Và con chó sói. Nói với cháu nó về chó sói ý.” Tôi không cần các bà nói về con chó đó, hoặc nó là cái gì cũng được. Chính mắt tôi đã nhìn thấy rồi. Nhưng nó không thể là loại động vật đó. Chó, kể cả chó sói đi nữa, cũng không sống lâu như thế.
“Có một con chó sói trên ngôi nhà đấy. Silas giữ nó làm thú cưng!” Bà Mercy lắc đầu.
“Nhưng những cậu bé đó, chúng ở qua ở lại giữa Silas và mẹ, và khi chúng ở với Silas, ông ta đối xử với chúng rất khủng khiếp. Luôn luôn đánh chúng và đặt chúng ra khỏi tầm mắt. Ông ấy thậm chí không bao giờ để cho chúng đi học.”
“Có lẽ đó là lý do tại saoMaconRavenwood không bao giờ dời khỏi nhà,” tôi nói.
Bà Mercy phẩy tay trong không khí, như kiểu đó là điều ngu ngốc nhất mà bà đã từng nghe. “Nó có dời khỏi nhà. Ta đã nhìn thấy nó gần chỗ tòa nhà NCCMHK, đúng lúc sau bữa ăn nhẹ trước khi ta đi ngủ.” Chắc chắn bà đã nhìn thấy.
Đó là điều về các bà; một nửa thời gian họ hiểu biết hết về thực tế, nhưng chỉ là một nửa thời gian thôi. Tôi chưa từng nghe thấy ai nhìn thấyMaconRavenwood, vì thế tôi nghi ngờ chuyện ông ấy đi loanh quanh NCCMHK, nhìn vào những bảng màu và tán gẫu với quý bàLincoln.
Bà Grace nhìn chăm chú sợi dây chuyền cẩn thận hơn, đưa nó ra khỏi bóng tối. “Ta có thể nói với cháu một chuyện. Khăn mùi xoa này thuộc về Sulla Treadeau, nhà tiên tri Sulla, họ gọi như thế, vì mọi người nói cô ấy có khả năng nhìn thấy tương lai qua các lá bài.”
“Lá bài Tarot?” Tôi hỏi.
“Còn loại nào nữa?”
“Có bài để chơi, để tặng, để mời đến dự tiệc…” Bà Mercy nói lan man.
“Sao cô biết cái khăn đó thuộc về cô ấy?”
“Chữ cái thêu ngay bên sườn, và chị có thấy không?” bà hỏi, chỉ một con chim nhỏ xíu dưới chữ cái đầu. “Đó là dấu hiệu của cô ấy.”
“Dấu hiệu?”
“Hầu hết người đọc lá bài đều có một dấu hiệu. Họ sẽ đánh dấu vào cỗ bài để chắc chắn rằng không có ai di chuyển lá bài của họ. Người đọc lá bài giỏi như cỗ bài của cô ấy. Tôi biết rõ điều này mà.” Bà Thelma nói, xiên vào một bình tro nhỏ trong góc phòng với độ chính xác của tay súng cừ khôi.
Treadeau. Là họ của Amma. “Người này có liên quan đến Amma phải không?”
“Tất nhiên rồi ạ. Bà ấy là bà 2 đời trước của bà Amma.”
“Thế còn những chữ viết tắt trên sợi dây chuyền? ECW và GKD? Bà có biết gì về chúng không?” Thời gian kéo dài. Tôi không thể nhớ được lần cuối cùng 3 chị em có lần suy nghĩ lâu như thế này.
“Cháu đang trêu tức bà già đấy hả Ethan Wate?”
“Không ạ”
“ECW. Ethan Carter Wate. Đó là ông họ 3 đời trước của cháu, hay là có phải ông ấy là ông họ cố tổcủa cháu hả?”
“Cô chẳng bao giờ tính toán giỏi cả.” Bà Prudence cắt ngang.
“Dù thế nào đi nữa thì ông ấy là anh trai của ông của ông của ông của ông của ông Ellis.”
“Em trai Ellis Wate tên là Lawson không phải Ethan. Đó là lí do cháu có tên đệm đó.”
“Ellis Wate có 2 người anh em, Lawson và Ethan. Cháu được đặt tên theo tên của cả 2 người, Ethan Lawson Wate.” Tôi cố gắng nhớ lại gia phả của gia đình. Tôi nhìn gia phả đó đủ nhiều rồi. Và nếu có một việc mà người phương nam biết đến, thì đó là gia phả. Không có cái tên Ethan Lawson Wate nào trong bản được đóng khung treo ở phòng ăn cả. Rõ ràng là tôi đánh giá qua cao sự minh mẫn của bà Grace rồi.
Chắc chắn nhìn tôi trong còn hoài nghi bởi vì một giây sau, bà Prudence đứng dậy khỏi chiếc ghế. Ta có gia phả nhà Wate trong sách phả hệ của ta. Ta theo dõi các dòng dõi cho liên minh Chị em.”
Liên minh chị em, một tổ chức con của NCCMHK, nhưng cả 2 đều đáng sợ như nhau, là một hôi thêu thùa may vá gồm những người còn sót lại sau chiến tranh. Ngày nay Hôi dành hầu hết thời gian lần theo cội nguồn của cuộc Nội chiến cho những bộ phim tài liệu và giả tưởng như là The Blue and the Gray.
“Đây.” Bà Prudence lê bước trở lại bếp mang theo cuốn album bọc da khổng lồ với những mẩu giấy vàng và những bức ảnh cũ dính chỗ mép. Bà lật qua các trang giấy, thả những mảnh giấy báo cũ khắp sàn nhà.
“Mọi người nhìn cái này này… Burton Free, chồng thứ 3 của ta, không phải ông ấy đẹp trai nhất trong số các người chồng khác sao?” Bà hỏi, giơ tấm ảnh cũ đã nứt cho chúng tôi xem.
“Prudence Jane, tìm đi. Cậu nhóc này đang đùa bỡn với trí nhớ của chúng ta đây này.” Bà Grace tự nhiên bị khích động.
“Đây, ngay sau chỗ Statham.”
Tôi nhìn vào cái tên mà tôi biết quá rõ trong cây gia phả treo ở phòng ăn.
Có một cái tên, cái tên bị thiếu ở cột nhà Wate – Ethan Carter Wate. Tại sao Chị Em lại có một bản gia phả khác của nhà tôi? Đã rõ gia phả nào mới là thật , gia phả nào là giả. Tôi đang nắm trong thay bằng chứng được bọc trong chiếc khăn mùi soa của nhà tiên tri 150 tuổi.
“Tại sao người này lại không có tên trong gia phả chỗ nhà cháu?”
“Hầu hết gia phả ở những nhà phíaNamđều không đúng, nhưng ta ngạc nhiên là tất cả các bản gia phả của nhà Wate đều không có người này,” Bà Grace nói, đóng sập cuốn sách lại và một đám bụi bay vào không khí.
“Đó là do khoản ghi chép tuyệt vời của ta mà anh ta mới xuất hiện trong quyển này đấy.” bà Prue mỉm cười tự hào, khoe ra cả 2 hàm răng giả.
Tôi phải làm cho họ tập trung. “Tại sao ông ấy lại không xuất hiện trong bất cứ cây phả hệ nào ạ?”
“Bởi vì anh ta là kẻ đào ngũ.”
Tôi không nghe kịp. “Ý bà là gì ạ, kẻ đào ngũ?”
“Chúa tôi, người ta dạy những người trẻ như cháu cái gì trong ngôi trường kì quái ấy?” Bà Grace đang bận nhặt tất cả chỗ bánh quy xoắn ra khỏi gói Chex Mix.
“Kẻ đào ngũ. Những người lình miềnNamtrốn khỏi tướng Lee trong chiến tranh.” Chắc hẳn tôi trông hoang mang lắm bời vì bà Prue cảm thấy miễn cưỡng phải nói thêm. “Có 2 loại lính trong chiến tranh, một là những người ủng hộ liên minh 11 bang và loại còn lại là bị gia đình ép đi nhập ngũ.” Bà Prue đứng dậy vào tiến thẳng đến quầy bếp, đi đi lại lại như một giáo viên lịch sự đích thực đang giảng bài.
“Năm 1865, quân của Lee bị đánh bại, nạn đói và quá đông quân số. Một số người nổi dậy mất dần niềm tin, họ đứng dậy và ra đi. Ethan Carter Wate là một trong số đó.Anh ấy là một kẻ đào ngũ.” Cả 3 người họ hạ thấp đầu cứ như sự xấu hổ này quá sức chịu đựng với họ.
“Vậy ý các bà là ông ấy bị xóa khỏi gia phả ông ấy không muốn chết đói, đấu tranh ở phe ác?”
“Cũng có thể, ta cho là như vậy.”
“Đó là điều ngu ngốc nhất mà cháu từng nghe thấy.”
Bà Grace nhảy khỏi ghế, nhảy mạnh nhất mà một người phụ nữ hơn 90 tuổi có thể nhảy. “Cháu đang hỗn láo với bọn ta đấy à Ethan? Gia phả đó thay đổi từ trước khi bọn ta sinh ra kìa.”
“Cháu xin lỗi bà ạ.” Bà vuốt váy và ngồi trở lại. “Tại sao bố mẹ cháu lại đặt tên theo tên của người đã làm cho gia đình phải xấu hổ?”
“Ờm, bố mẹ cháu lại nghĩ khác về chuyện đó với tất cả những cuốn sách mà chúng đọc về chiến tranh. Cháu biết đấy chúng luôn có tư tưởng tự do mà. Ai mà biết bọn chúng nghĩ gì chứ. Cháu cứ hỏi bố ý.” Cứ như bố tôi có ý định nói vậy. Nhưng về cảm giác của bố mẹ, mẹ tôi chắc chắn tự hào về Ethan Carter Wate lắm. Tôi cũng khá tự hào. Tôi di ngón tay vào trang giấy nâu đã mờ của quyển album của bà Prue.
“Thế còn chữ GKD? Cháu nghĩ G có nghĩa là Genevieve.” Tôi nói, vừa nghĩ ra.
“GKD. Không phải chị hẹn hò với một cậu chàng có chữ viết tắt là GD một lần rồi sao Mercy?”
“Ta không nhớ nữa. Cô có nhớ GD không Grace?”
“GD… GD? Không, không thể nói được vì không biết.” Tôi đi vào ngõ cụt rồi.
“Ôi chúa tôi. Nhìn đồng hồ này các chị em. Đến giờ đi nhà thờ rồi.” Bà Mercy nói.
Bà Grace chỉ thẳng vào cửa ga-ra. “Ethan cháu trai tốt bụng mang con xe Cadillac ra đây nhé. Chúng ta phải trang điểm cái đã.”
Tôi lái xe đưa họ qua 4 dãy phố trong dịch vụ buổi chiều đến Hội truyền giáo Phúc âm nhà thờ Tin Lành, và đẩy xe lăn cho bà Mercy trên con đường rải sỏi, việc này còn lâu hơn là lái xe đến nhà thờ bởi cứ 1 hoặc 2 mét bánh xe lại bị thụt vào sỏi và tôi phải lắc lắc 2 bên cho bằng nhau để có thể đẩy, suýt thì lật úp chiếc xe và đẩy bà cô của tôi xuống đất. Đúng lúc người giảng đạo lấy lời chứng của một người phụ nữ nhiều tuổi thề rằng chúa Jesus đã cứu khóm hoa hồng của bà khỏi những con bọ cánh cứng Nhật hay là khớp tay của bà khỏi bệnh viêm khớp, thì tôi đi vào. Tôi xoay xoay sợi dây chuyền qua các ngón tay trong túi quần. Tại sao nó lại không cho chúng tôi xem hình ảnh đó? Tại sao tự nhiên nó lại không hoạt đông?
Ethan dừng lại. Cậu không biết cậu đang làm gì đâu.
Lena lại ở trong đầu tôi.
Cất nó đi!
Căn phòng đột nhiên biến mất quanh tôi,tôi có thể cảm thấy những ngón tay Lenađang bám chặt lấy tay tôi như thể cô ấy ở ngay đây bên cạnh tôi —
Không có gì báo trước cho Genevieve về vụ cháy của Greenbrier. Ngọn lửa liếm các cạnh nhà, ăn vào hàng rào và nuốt trọn mái hiên. Những người lính mang đồ cổ và bức vẽ ra khỏi nhà, cướp như những tên cướp thực sự. Mọi người đâu rồi? Họ cũng trốn trong rừng như cô chứ? Đám lá kêu lên. Cô cảm thấy có ai đó phía sau mình, nhưng trước khi cô có thể quay lại nhìn thì bị một bàn tay đầy bùn che miệng lại. Cô túm lấy cổ tay của người đó bằng cả 2 tay, cố gắng đẩy hắn ra.
“Genevieve, anh đây.” Bàn tay thả lỏng ra.
“Anh làm gì ở đây thế? Anh không sao chứ?” Genevieve vòng tay ôm lấy người lính vẫn cong mặc bộ đồng phục của Liên minh.
“Anh không sao em à.” Ethan nói, nhưng cô biết anh nói dối.
“Em nghĩ anh đã…”
Hơn 2 năm qua Genevieve chỉ biết được tình hình của Ethan qua những lá thư kể từ khi anh nhập ngũ. Và cô chưa nhận được một bức thư nào kể từ trân đánh ở Wilderness. Genevieve biết rất nhiều người lính theo tướng Lee vào trận đánh đó chưa bao giờ hành quân lại Virginia. Cô đã cam chịu số phận của mình là chết như một bà cô. Cô chắc chắn rằng mình đã mất Ethan. Không thể tin nổi là anh vẫn còn sống, đứng ở ngay đây, trong đêm nay.
“Những người còn lại trong đội của anh đâu?”
“Lần cuối anh nhìn thấy thì họ ở ngoài Summit”
“Lần cuối nhìn thấy nghĩa là gì? Tất cả chết rồi ư?”
“Anh không biết. Khi anh bỏ đi, họ vẫn sống.”
“Em không hiểu.”
“Anh đảo ngũ Genevieve ạ. Anh không thể chiến đấu vì một thứ anh không tin tưởng thêm một ngày nào nữa, sau những gì anh thấy. Hầu hết những chàng trai chiến đấu cùng anh thậm chí còn không hiểu cuộc chiến tranh này nhằm mục đích gì – họ chỉ đổ máu cho mấy kiện hàng Bông mà thôi.
Ethan cầm đôi tay lạnh giá của cô vào tay đầy vết cắt cuar mình. “Anh hiểu nếu em không thể cưới anh lúc này. Anh không có chút tiền bạc hay thanh danh gì cả.”
“Em không quan tâm anh có tiền hay không Ethan Carter Wate. Anh là người danh giá nhất mà em từng biết. Và em cũng không quan tâm bố em nghĩ gì về sự khác biệt quá lớn của chúng ta. Bố đã nhầm. Anh đã về nhà rồi và chúng ta sẽ chuẩn bị kết hôn.”
Genevieve bám lấy anh, sợ rằng anh sẽ biến mất ngay tức khắc nếu cô buông tay. Mùi hương đưa cô trở về hiện tại. Mùi hương gay gắt của chanh đang cháy, của sức sống đang cháy. “Chúng ta phải đến chỗ sông thôi. Đó là nơi mẹ sẽ đến. Mẹ đã đi đến hướng Nam chỗ cô Marguerite.” Nhưng Ethan không bao giờ có thời gian để trả lời. Có ai đó đang tới. Cành cây đang gãy ra giống như ai đó đang lục soát các bụi cây.
“Ra phía sau anh.” Ethan ra lện, một tay kéo Genevieve ra phía sau anh, một tay chộp lấy khẩu súng. Bụi cây bị tách ra và Ivy, đầu bếp của Green-brier tình cờ nhìn thấy. Bà vẫn mặc váy ngủ bị ám đen vì khói. Bà hét lên trước bộ đồng phục, quá sợ để nhận ra đó lày màu xám, không phải màu xanh da trời.
“Ivy, bác có sao không?” Genevieve chay nhanh đến đỡ người phụ nữ nhiều tuổi đang sắp ngã.”
“Tiểu thư Genevieve, tiểu thư đang làm gì ngoài này vậy?”
“Cháu đang chuẩn bị đến Greenbrier để cảnh báo mọi người.”
“Quá muộn rồi con gái ạ. Những Con Chim Hòa Bình phá cửa, đi vào nhà cứ như đó là nhà của chúng. Chúng nhìn quanh ngôi nhà để xem chúng muốn lấy gì và bắt đầu châm lửa.” Thật khó khăn để hiểu bác ấy đang nói gì. Bà đang quá kích động và cứ một lúc bà lại ngưng lại với cơn ho, nuốt nghẹn cả khói và nước mắt.
“Trong suốt cả cuộc đời ta chưa từng tháy bọn quỷ dữ nào như thế. Đốt nhà khi có phụ nữ ở bên trong. Rồi bọn chúng sẽ phải đối mặt với sự chất vấn của chính Chúa quyền năng.” Giọng Ivy loạng choạng.
Mất một lúc để liên kết những lời nói của Ivy.
“Bác nói đốt nhà có phụ nữ bên trong là sao?”
“Con gái, ta xin lỗi.”
Genevieve cảm thấy đôi chân khuỵu xuống. Cô quỳ trong bùn, những hạt mưa rơi xuống mặt cô, trộn lẫn với nước mắt. Mẹ cô, chị em cô, Greenbrier – tất cả đều biến mất rồi.
Genevieve ngẩng mặt lên trời.
“Chúa mới là người sắp phải trả lời ta.”
Nó kéo chúng tôi trở lại cũng nhanh như hút chúng tôi vào. Tôi lại vẫn đang nhìn vào người giảng đạo, và Lenabiến mất. Tôi có thể cảm nhận cô ấy trượt đi.
Lena?
Cô ấy không trả lời. Tôi ngồi trong nhà thờ trong chiếc áo len, bị kẹp ở giữa 2 bà Mercy và Grace đang rút ví ra để tiền vào chiếc giỏ đựng tiền từ thiện.
Đốt cháy ngôi nhà có phụ nữ bên trong, ngôi nhà có hàng chanh dài. Ngôi nhà mà tôi cá là Genevieve đã đánh mất chiếc vòng. Một chiếc vòng được khắc ngày sinh củaLena, nhưng là 100 năm về trước. Không còn thắc mắc tại saoLenalại không muốn xem hình ảnh đó. Tôi đang bắt đầu đồng ý với cô ấy.
Không có sự trùng hợp nào cả.
