Bộ tiểu thuyết Caster Chronicles
9.02
Cô gái mới
8 con phố. Đó là quãng đường mà chúng tôi phải đi từ Đường Bông đến Jackson. Hóa ra tôi còn có thể nhớ lại cả cuộc đời mình, đi lên đi xuống 8 con phố, và 8 con phố là quá đủ để tống khứ chiếc xe tang màu đen lạ lùng ra khỏi tâm trí bạn. Có lẽ đó là lý do tôi không nói chuyện đó với Link
Chúng tôi đi qua cửa hàng Stop & Shop (dừng và mua nào) hay còn được gọi là Stop & Steal (dừng và ăn cắp nào). Đó là cửa hàng tạp hóa duy nhất trong thành phố, và là cửa hàng gần giống cửa hàng 7-Eleven(1) nhất mà chúng tôi có. Vì thế mỗi lần bạn đi chơi với bạn bè ở phía trước cửa hàng, bạn phải cầu mong là không chẳng may gặp mẹ của ai đó đi chợ mua đồ ăn tối, hoặc tệ hơn, là Amma.
Tôi để ý thấy con xe Grand Prix quen quen thuộc đậu trước cửa hàng. “Á, Fatty đã đỗ ở ngoài rồi.” Anh ta đang ngồi ở ghế lái, đọc báo The Stars & Stripes
“Có lẽ anh ta không thấy chúng ta đâu.” Link nhìn vào gương phía sau, căng thẳng.
“Có lẽ chúng ta chết toi rồi.”
Fatty là sĩ quan bắt học sinh trốn học của trường Stonewall Jackson, đồng thời cũng là 1 sĩ quan đầy tự hào của lực lượng cảnh sat Gatlin. Bạn gái anh ta là Amada, làm việc ở Stop & Steal và Fatty đậu xe ở trước quán hầu hết các buổi sáng, chờ đi chuyển bánh nướng. Điều này khá bất tiện khi bạn là người chuyên đi học muộn, như Link và tôi.
Bạn không thể đến Jackson mà không biết lề thói của Fatty, phải biết rõ như biết thời khóa biểu của lớp bạn học. Hôm nay, Fatty vẫy tay ra hiệu cho chúng tôi đi tiếp, thậm chí không thèm nhìn lên từ mục thể thao. Anh ta cho chúng tôi qua.
“Thể thao và bánh sữa sticky, biết nghĩa là gì không?”
“Chúng ta còn 5 phút nữa.
Chúng tôi lượn con Beater vào bãi đỗ xe ở giữa, hi vọng đi lẻn được qua phòng điểm danh mà không bị phát hiện. Nhưng ngoài trời vẫn đang mưa, vậy nên lúc vào trong tòa nhà, chúng tôi đã ướt sũng hết, 2 đôi giầy thì kêu lên to tướng, dù sao đi nữa, chúng tôi phải dừng lại thôi.
“Ethan Wate! Wesley Lincoln.”
Chúng tôi đứng đó, ướt sũng trong văn phòng, chờ đợi hình phạt ở lại sau giờ học.
“Ngày đầu tiên mà đã đi muôn. Mẹ cậu sẽ có vài từ hay lắm dành cho cậu đấy Licoln. Và đừng có bảnh chọe nữa Wate, Amma sẽ cậu 1 trận đòn nhừ tử.
Cô Hester nói đung, Amma sẽ biết tôi đến muộn, chỉ 5 phút nữa thôi, nếu bà chưa biết. Ở đây là như thế đấy. Mẹ tôi thường nói ông chủ bưu điện Carlton Eaton đọc tất cả những lá thư trông có vẻ thú vị, ông ta còn không cả muốn dán phong bì lại nữa. Ở đây chẳng có gì thực sự được gọi là tin tức cả. Mỗi nhà đều có những bí mật, nhưng tất cả mọi người đều biết bí mật đó. Thậm chí chẳng có gì là bí mật cả.
“Cô Hester, bọn em chỉ lái xem chậm thôi mà, tại vì trời mưa.” Link cố tỏ ra duyên dáng. Cô Hester kéo kính xuống 1 chút và nhìn Link, không hề duyên dáng, sợi dây giữ kính quanh cổ dao động qua lại.
“Tôi không có thời gian mà nói chuyện phiếm với các cậu bây giờ. Tôi đang bận điền vào phiếu phạt của các cậu, chỗ các cậu sẽ làm chiều nay.” Cô ấy nói rồi đưa cho chúng tôi 2 tờ giấy phạt màu xanh
Đúng là cô ấy luôn bận. bạn có thể ngửi thấy mùi sơn nóng móng tay trước khi chúng tôi đi vào góc. Chào mừng trở lại.
Ở Gatlin, ngày đầu tiên đến trường chẳng bao giờ thực sự thay đổi. những thầy cô biết rõ bạn ở nhà thờ, đã quyết định bạn đần độn hay thông minh từ lớp mẫu giáo. Tôi thuộc loại thông mình vì bố mẹ tôi đều là giáo sư, Link đần độn vì cậu ấy đã gặm cuốn Good Book trong Lễ theo kinh thánh (chưa chắc hx), và đã nôn 1 lần trước lễ rước Giáng sinh. Bởi vì tôi thông mình nên tôi được điểm cao ở các bài kiểm tra, vì Link đần độn nên cậu ấy được điểm thấp. Tôi đoán là chẳng ai thèm đọc các bài kiểm tra cả. Đôi khi tôi viết những thứ lộn xộn trong bài làm của mình, để xem các thầy cô có nói gì không. Nhưng chẳng ai nói gì cả.
Thật không may, nguyên tắc trên không áp dụng được cho kiểm tra trắc nghiệm. Tiết Tiếng anh đầu tiên tôi phát hiện ra cô giáo bảy-trăm-tuổi, mà tên đúng là Cô English đã bảo chúng tôi đọc “giết con chim nhại” trong kì nghỉ hè, thế nên tôi trượt bài kiểm tra đầu tiên. Tôi đọc cuốn này khoảng 2 năm trước. Cuốn đó là 1 trong những cuốn sách yêu thích của mẹ tôi, nhưng đó là 2 năm trước, bây giờ tôi chỉ nhớ lờ mờ vài chi tiết.
Một điều mà mọi người ít biết về tôi, tôi dành rất nhiều thời gian đọc sách. Sách mang tôi ra khỏi Gatlin, mặc dù chỉ trong thời gian ngắn. Tôi gắn 1 bản đồ trên tường, và mỗi lần đọc về 1 nơi mà mình muốn tới thì tôi đánh dấu trên đó. New York trong Bắt trẻ đồng xanh, Into the Wild đưa tôi đến Alaska. Khi đọc On the Road, tôi thêm Chicago, Denver, L.A., và Mexico City, Kerouac(2) có thể đưa bạn tới mọi nơi. Cứ 1 vài tháng, tôi lại kẻ 1 đường kẻ để nối các điểm đánh dấu. 1 đường kẻ màu xanh mà tôi sẽ đi trong chuyến road trip (3), kì nghỉ trước khi vào đại học, nếu tôi có thể thoát khỏi thành phố này. Tôi cất bản đồ và thói quen đọc sách cho riêng mình. Ở đây, sách và bóng rổ không thể đi đôi với nhau được.
Vật lí cũng không khá hơn tẹo nào. Thầy Hollenback cho tôi cái án là phải làm chung phòng lab với Emily ghét-Ethan hay còn được gọi là Emily Asher, người đã khinh khỉnh tôi từ năm học trước khi tôi nhầm lẫn, mặc bộ tux với đôi giầy Chuck Taylors và để bố chở 2 người trong con xe Volvo han gỉ với cánh cửa sổ vỡ thường xuyên không được quấn lên, và mái tóc vàng dạ hội hoàn hảo của cô ta đã bị tàn phá, cho đến lúc chúng tôi đến phòng gym thì mái tóc của cô ấy giống như Marie Antoinette tóc dựng ngượng. Emily không nói gì và rồi gửi Savannah Snow đến để hất cho tôi cả bát to đựng rượu pân. Việc đó gần như là cái kết thúc.
Điều đó là nguồn vui không bao giờ chấm dứt của những người mong muốn chúng tôi nối lại với nhau. Nhưng họ không biết rằng tôi không thích kiểu con gái như Emily. Cô ta đẹp, nhưng vấn đề là chỗ đó và điều đó không bù đắp được những gì phát ra từ miệng cô ta. Tôi muốn ai đó khác biệt hơn, ai đó tôi có thể nói chuyện về những thứ khác ngoài tiệc tùng và giành ngôi nữ hoàng trong vũ hội mùa đông. Một cô gái thông mình, hài hước, hay ít nhất là một người đàng hoàng có thể làm chung bài tập được trong phòng lab.
Có lẽ một cô gái như thế chỉ có trong mơ, nhưng một giấc mơ còn hơn là cơn ác mộng. Mặc dù cơn ác mộng đang mặc váy đội cổ vũ.
Tôi sống sót qua tiết vật lý, nhưng ngày của tôi bắt đầu tồi tệ hơn từ lúc này. Hình như tôi phải thi lại môn Lịch sử Mỹ năm nay, môn lịch sử duy nhất được dạy ở trường Jackson, làm cho cái tên trở nên rườm rà. Tôi sẽ phải dành năm thứ 2 liên tiếp của mình học môn Chiến tranh xâm lược phía Bắc cùng thầy Lee. Không có mối tương quan gì. Nhưng như tất cả chúng tôi đều biết, về phần hồn thì thầy Lee và vị tướng nổi tiếng Liên bang là một (4) Thầy Lee là một trong số ít những giáo viên ghét tôi. Năm trước khi Link thách, tôi đã viết hẳn một bài luận “Chiến tranh xâm lược phía Nam” và thầy Lee đã cho tôi điểm D. Tôi đoán là cuối cùng thì các thầy cô cuối cùng cũng chịu đọc bài kiểm tra.
Tôi thấy một chỗ ngồi gần Link, người đang bận chép bài ở tất cả các lớp học mà cậu ấy đã ngủ. Nhưng cậu ấy dừng viết ngay khi tôi ngồi xuống. “Này cậu, nghe tin gì chưa?”
“Nghe gì?”
“Có một cô bạn mới ở Jackson.”
“Có hàng đống cô bạn mới, cả một đống bọn học sinh năm nhất kìa, bệnh não à.”
“Tôi không nói bọn năm nhất, có một cô bạn mới trong lớp bọn mình.” Ở các trường học khác, một cô bạn gái mới ở năm 2 chẳng có gì là lạ cả, nhưng đây là Gatlin, và chúng tôi chưa từng có một cô bạn mới nào kể từ khi học lớp 3, kể từ khi Kelly Wix chuyển đến nhà ông bà sau khi bố cô bạn bị bắt giữ vì điều hành hoạt động cá cược vượt qua quy mô tầng hầm của họ ở Lake City.
“Cô ấy là ai?”
“Không biết. Tôi có tiết giáo dục với bọn ban nhạc lập dị, và chúng chẳng biết cái gì ngoài chuyện cô ấy chơi violon hay gì đó. Không biết cô ấy có hot không đây.” Đầu óc Link chỉ nghĩ tới một chuyện, mà hầu hết bọn con trai đều thế, chỉ có điều suy nghĩ của Link vọt thẳng ra miệng.
“Vậy cô ấy thuộc top ban nhạc lập dị?”
“Không. Là một nhạc sĩ. Có thể cô ấy chia sẻ được tình yêu âm nhạc cổ điển với tôi.”
“Nhạc cổ điển?” Bản nhạc cổ điển duy nhất mà Link đã từng nghe là ở phòng khám nha sĩ.
“Ông biết đấy Pink Floyd. Black Sabbath. The Stones.” Tôi bắt đầu cười phá lên.
“Cậu Lincoln. Cậu Wate. Tôi xin lỗi vì đã ngắt quãng cuộc nói chuyện của 2 cậu, nhưng tôi rất mong được bắt đầu bài học nếu 2 cậu đồng ý.” Giọng của thầy Lee vẫn mỉa mai như năm trước, mái tóc hói và vết ố ở nách áo do mồ hôi vẫn tệ như xưa. Thầy phát cho chúng tôi bản photo chương trình học mà thầy đã dùng 10 năm nay. Chúng tôi sẽ phải tham gia vào buổi diễn lại cuộc Nội Chiến. Tất nhiên là phải thế. Tôi có thể mượn bộ quân phục của người họ hàng chuyên đi diễn lại cho vui vào cuối tuần. May mắn cho tôi thật.
Sau khi chuông kêu, Link và tôi đi dạo ở hành lang gần tủ đồ của mình, hi vọng nhìn được cô gái mới tới. Nghe cậu ấy nói thì chính xác cô gái là người bạn đời, là bạn trong ban nhạc của cậu ấy hay là một vài thể loại bạn nào đó mà tôi thậm chí không muốn nghe chút nào. Nhưng tất cả những gì mà tôi nhìn thấy là Charlotte Chase béo phì trong chiếc vấy jean size 2 quá bé. Điều này có nghĩa là chúng tôi chẳng tìm được gì cho đến giờ ăn trưa cả, bởi vì lớp học tiếp theo của chúng tôi là NNCCM. Ngôn ngữ cử chỉ Mỹ, và lớp học này không hề cho phép nói chuyện, chẳng có ai đủ giỏi để diễn tả từ “cô gái mới” cả, đặc biệt kể từ khi NNCCM là lớp học mà tôi có cùng với những thành viên khác trong đội bóng rổ Jackson.
Tôi vào đội bóng từ năm lớp 8, khi tôi cao tới 15 cm trong một mùa hè và ít nhất là cao hơn bất kì ai trong lớp. Bên canh đó, bạn phải làm việc gì đó bình thường khi cả bố mẹ bạn đều là giáo sư. Hóa ra tôi chơi bóng rổ rất tốt. Dường như tôi luôn biết được nơi mà những người chơi ở đội bạn sẽ chuyền bóng, và điều đó cho tôi một chỗ ngồi ở quán cafeteria (5) mỗi ngày. Ở Jackson, việc này cũng đáng đánh đổi một thứ nào đó.
Hôm nay, chỗ ngồi này còn xứng đáng hơn nữa, bởi vì Shawn Bishop, hậu vệ chính của chúng tôi đã thực sự nhìn thấy cô bạn mới. Link hỏi một câu hỏi duy nhất liên quan đến tất cả. “Thế cô ấy có hot không?”
“Khá là hot.”
“Hot như Savannah Snow?”
Đúng lúc đó Savannah – tiêu chuẩn mà tất cả các cô bạn ở Jackson được đem ra so sánh – đi vào quán cafeteria, tay trong tay với Emily ghét-Ethan và tất cả chúng tôi đều nhìn theo bởi vì Savannah cao 1m7, xứng đáng là đôi chân hoàn hảo nhất mà bạn đã từng thấy. Emily và Savannah gần như là một, ngay cả khi họ không ở trong đồng phục đội cổ vũ. Tóc vàng hoe, da giả rám nắng, tông và váy jean quá ngắn – gần như đến thắt lưng. Savannah là đôi chân, còn Emily lại là người mà tất cả bọn con trai đều cố gắng nhìn vào phần trên áo bikini ở hồ trong mùa hè. Hai người họ dường như chẳng bao giờ có lấy một quyển sách cả, chỉ có túi sách kim loại cực nhỏ dưới tay, chiếc túi chỉ vừa đủ chỗ cho một chiếc điện thoại di động, dành cho những lúc mà Emily thực sự dừng nhắn tin.
Sự khác biệt giữa họ rốt cuộc là những vị trí tương ứng trong đội cổ vũ. Savannah là đội trưởng, và là trụ cột. Cô bạn giữ 2 hay nhiều lớp đội cổ vũ hình kim tự tháp nổi tiếng của Wildcat. Emily là người bay lên, cô ta ở trên đỉnh kim tự tháp, người mà ném mình lên không trung 1m7 hay mét 8 để hoàn thành một cú bay ngắn hoặc mấy trò cổ vũ dở hơi nguy hiểm mà có thể có một cái cổ bị gãy như chơi. Emily bất chấp tất cả để được ở bên trên đỉnh còn Savannah thì không cần. Khi Emily tung lên, hình chóp vẫn ổn mà không có cô ta còn khi Savannah di chuyển chỉ 1 đến 2 cm thôi, tất cả đều đổ xuống.
Emily Ghét-Ethan để ý thấy tôi đang chú ý và cau có nhìn tôi. Bọn con trai cười phá lên. Emory Watkins vỗ tay lên lưng tôi. “Nhanh lên Wate. Ông biết Emily mà, em ý càng lườm thì càng quan tâm.”
Tôi không muốn nghĩ về Emily hôm nay. Tôi muốn nghĩ về người đối lập với Emily. Kể từ khi Link nói chuyện đó trong giờ lịch sử, chuyện đó cứ luẩn quẩn trong đầu tôi. Cô gái mới. Có khả năng là một ai đó khác biệt, từ một nơi khác đến. Có thể là một ai đó có cuộc sống phong phú hơn chúng tôi, và, tôi đoán là, hơn tôi.
Có thể là người mà tôi đã mơ về. Tôi biết điều đó là một sự mơ tưởng hão huyền, nhưng tôi rất muốn tin điều đó.
“Tất cả các cậu đã nghe về cô bạn mới chưa?” Savannah ngồi vào lòng của Earl Petty. Earl là đội trưởng của chúng tôi, và là bạn trai chia tay rồi nối lại của Savannah. Ngay lúc này thì họ đang nối lại. Cậu ta chà tay vào đôi chân đi tất màu da cam của cô ấy, đủ cao để bạn không biết nơi nào để nhìn.
“Shawn đang nói cho bọn tớ biết. Thấy bảo cô ấy rất hot, cậu có định tuyển cô ấy vào đội không?” Link chộp vài miếng Tater Tots từ khay của tôi.
“Khó lắm. Các cậu phải xem cô ta mặc gì.” Điểm thứ nhất.
“Và trắng xanh như thế nào.” Điểm thứ 2. Bạn không bao giờ được gầy quá hay rám nắng quá, như Savannah nói.
Emily ngồi gần Emory, nghiêng người vào bàn ăn hơi quá. “Thế cậu ấy nói cho các cậu biết con bé đấy là ai chưa?”
“Ý cậu là gì?”
Emily ngừng lại cho một điều gì đó thật ấn tượng.
“Nó là cháu gái của Lão già Ravenwood.”
Cô ta chẳng cần phải ngừng lại để nói điều này, cứ như là hút hết không khí ra khỏi căn phòng này vậy. Vài gã bắt đầu cười. Bọn nó nghĩ cô ta đang đùa, nhưng tôi có thể nói rằng cô ta không hề đùa.
Điểm thứ 3. Cô ấy ở xa. Ở quá xa. Tôi thâm chí không thể tưởng tượng ra cô ấy. Khả năng cô gái trong mơ của tôi xuất hiện đã tan rã ngay trước khi tôi có thể hình dung được buổi hẹn hò đầu tiên của chúng tôi. Đời tôi sẽ tàn lụi 3 năm nữa với Emily Ashers.
Macon Melchizedek Ravenwood là người sống ẩn dật trong thị trấn. Nói thế này đi, tôi nhớ đủ những chi tiết trong “Giết con chim nhại”để biết được rằng Lão già Ravenwood là kiểu người còn khiến Boo Radley (6) trở thành người giao thiệp rông. Ông ấy sống trong ngôi nhà cũ đổ nát trong đồn điền cổ nhất và tai tiếng nhất ở Gatlin, và tôi nghĩ chẳng có ai trong thị trấn này đã nhìn thấy ông ấy kể từ khi tôi sinh ra, hoặc thậm chí còn lâu hơn thế.
“Cậu nói thật không đấy?” Link hỏi
“Thật. Carlton Eaton nói với mẹ tôi hôm qua lúc mang thư cho nhà tôi.”
Savannah gật đầu. “Mẹ tớ cũng nhe nói như thế. Cô ta chuyển đến nhà Lão già Ravenwood vài ngày trước từ Virginia, hay Maryland ý, tớ không nhớ nữa.”
Tất cả bọn họ đều nói về cô gái ấy, quần áo, đầu tóc, ông chú và chắc hẳn cô ấy còn là con quái vật nữa. Đó là điều tôi ghét nhất về Gatlin. Cái kiểu mọi người bàn tán về mọi thứ bạn nói hoặc làm, hoặc trong trường hợp này, là cách ăn mặc. Tôi chỉ nhìn vào những sợi mì trong khay, trôi nổi trong nước cam lỏng mà nhìn trông không giống bơ cho lắm.
2 năm, 8 tháng, bắt đầu đếm. Tôi phải ra khỏi thị trấn này.
Sau giờ học, phòng gym trở thành chỗ tập của đội cổ vũ. Mưa cuối cùng đã tạnh, vậy nên chúng tôi tập bóng ở ngoài sân, với những mảng bê tông bị nứt, những bờ ria bị cong, và những vũng nước động lại từ trận mưa buổi sáng. Bạn phải cẩn thận không đụng phải những chỗ nứt ở phần giữa như là một Grand Canyon (7). Ngoài ra, bạn có thể thấy hầu hết cả bãi đỗ xe từ sân, nhìn thấy tất cả những hoạt động cơ bản ở trường Jackson trong khi đang khởi động.
Hôm nay tôi thật mát tay. Tôi được 7/7 ở vòng ném tự do, nhưng Earl cũng như vậy, theo điểm tôi từng cú một.
Vụt.8. Cứ như là tôi chỉ cần nhìn vào lưới và quả bóng sẽ rơi trúng vào đó. Mấy ngày như vậy rồi.
Vụt.9. Earl đã thấy tức. Tôi có thể nói như vậy vì cái cách cậu ta đập bóng mỗi khi tôi ném trúng. Cậu ta là trung phong của đội chúng tôi. Thỏa thuận ngầm giữa chúng tôi là: tôi để cậu ta đứng đầu và cậu ta không làm phiền tôi mỗi khi tôi không muốn đi chơi ở Stop & Steal mỗi ngày sau buổi tập. Những buổi đi chơi chỉ có từng đó kiểu nói về cùng những cô gái kia và có quá nhiều Slim Jims để ăn.
Vụt.10. Tôi không thể trượt được. Có lẽ là do di truyền, có lẽ đó là cái gì khác. Tôi không nghĩ ra được, nhưng kể từ khi mẹ tôi mất, tôi đã thôi không cố nghĩ nữa. Đó là một kì quan mà tôi đã luyện tập được.
Vụt.11. Earl làu bàu đằng sau tôi, đập bóng mạnh hơn. Tôi cố gắng không mỉm cười và nhìn quanh bãi đỗ xe khi ném quả tiếp theo. Một lọn tóc của mái tóc đen dài, ngồi sau tay lái chiếc xe dài màu đen
Chiếc xe tang. Tôi đông cứng
Rồi, cô ấy quay lại, và qua cánh cửa sổ mở, tôi có thể thấy một cô gái đang nhìn về phía mình. Ít nhất tôi nghĩ tôi có thể. Quả bóng đạp vào rìa và nảy ra khỏi phía hàng rào. Tôi nghe thấy một âm thanh quan thuộc ở đằng sau.
Vụt.12. Earl Petty có thể thư giãn rồi.
Khi chiếc xe lui đi, tôi nhìn xuống sân. Bọn con trai còn lại đang đứng ở đó, cứ như chúng vừa trông thấy một con ma.
“Có phải—?”
Billy Watts, tiền đạo, hất đầu, đặt một tay lên hàng rào. “Cháu gái của Lão già Ravenwood.”
Shawn ném quả bóng vào cậu ta.
“Ờ, như mọi người nói, lái con xe tang của lão.”
Emory lắc đầu. “Đằng nào thì cô ấy cũng hot. Phí thật.”
Họ quay trở lại sân bóng. Nhưng đúng lúc Earl ném quả tiếp theo, trời bắt đầu mưa trở lại. 30 giây sau, trời mưa như trút nước, cơn mưa to nhất mà chúng tôi thấy trong cả ngày. Tôi đứng đó, để cơn mưa trút xuống người mình. Mái tóc ướt rủ xuống mắt, chặn tầm nhìn đến trường học, đội bóng.
Điềm xấu đó không là chiếc xe tang. Đó là một cô gái.
Trong vài phút, tôi đã để cho mình hy vọng. rằng có lẽ năm nay sẽ không giống những năm trước, rằng có điều gì đó sẽ thay đổi. Rằng tôi sẽ có một ai đó để nói chuyện, một ai đó hiểu được tôi.
Nhưng tất cả những gì tôi có là một ngày tốt đẹp trên sân, và điều đó chưa bao giờ là đủ cả.
Chú thích :
(1) 7-eleven: là hệ thống cửa hàng tiện nghi lớn nhất trên thế giới
(2) Kerouac: một tiểu thuyết gia và nhà thơ người Mỹ là tác giả của cuốn “On the road” và “Visions of Gerard”
(3) road trip: một chuyến đi dài ngày bằng xe tải, xe ô tô, …
(4): ý nói tướng Robert Edward Lee là sĩ quan quân đội Hoa Kỳ, nổi tiếng vì ông nhận chức Đại tướng thống lãnh quân đội Liên minh miền Nam trong cuộc Nội chiến Hoa Kỳ (1861-1865).
(5)cafeteria: quán ăn tự chọn
(6) Boo Radley : một nhân vật trong truyện “Giết con chim nhại”, sống ẩn dật trong một ngôi nhà trong suốt nhiều năm mà không hề ra ngoài khi trời còn sáng.
(7) Grand Canyon hay Hẻm núi lớn là một khe núi dốc được tạo ra bở sông Colorado ở bang Arizona của Hoa Kỳ
