Portfolio
My Blog
Scroll down to discover
Search
Categories

Bộ tiểu thuyết Caster Chronicles

January 24, 2013Category : Thập cẩm

9.12 – Greenbrier

Đừng. 

Tôi có thể nghe thấy giọng cô ấy trong đầu tôi. Ít nhất tôi nghĩ tôi có thể nghe thấy.

Không đáng đâu, Ethan.

Có đáng.

Đó là lúc tôi đẩy lùi ghế của mình và chạy theo cô ấy ra hành lang. Tôi biết mình đã làm gì. Tôi đã đứng về phía cô ấy. Giờ thì tôi lại đang ở trong một loại rắc rối khác, nhưng tôi không quan tâm.

Không phải chỉ có Lena. Cô ấy không phải là người đầu tiên. Tôi đã quan sát bọn họ làm như vậy trong suốt cuộc đời mình. Chúng đã làm như thế với Allison Birch khi bệnh eczema biến chứng quá tồi tệ đến nỗi không một ai ngồi gần cô ấy ở bàn ăn trưa, và Scooter Richman tội nghiệp khi cậu ấy là người thổi kèn trombone tệ nhất trong lịch sử của Ban nhạc cổ điển Jackson.

Tôi không bao giờ nhặt bút đánh dấu lên và tự tay viết “Kẻ tồi tệ” dọc tủ đồ của họ, nhưng tôi lại đứng đó và nhìn, rất nhiều lần. Dù sao đi chăng nữa chuyện đó luôn luôn làm phiền tôi. Đi ra khỏi phòng chưa bao giờ là đủ cả.

Nhưng phải có ai đó làm điều gì đó. Cả một ngôi trường không thể cứ đối xử với một người như thế. Cả một ngôi trường không thể cứ đối xử với một gia đình như thế. Chỉ có điều, tất nhiên, họ có thể làm như vậy, bởi vì họ đã đang và sẽ làm như thế mãi mãi. Có lẽ đó là lý do tại sao Macon Ravenwood chưa từng rời khỏi nhà của mình kể từ trước khi tôi sinh ra.

Tôi biết tôi đang làm gì.

Cậu không biết. Cậu nghĩ cậu biết nhưng không phải đâu

Cô ấy lại đang ở trong đầu tôi, cứ như là cô luôn luôn ở đó vậy. Tôi biết tôi sẽ phải đối diện với những gì vào ngày tiếp theo, nhưng những chuyện đó không quan trọng. Tất cả nững gì tôi quan tâm đến là tìm cô ấy. Và tôi không thể nói là vì cô ấy, hay vì tôi . Dù sao đi nữa, tôi không được quyền lựa chọn.

Tôi dừng lại ở phòng thí nghiệm sinh học, thở hổn hển. Link liếc nhìn tôi và tung cho tôi chùm chía khóa của cậu ấy, lắc đầu, thậm chí không cần hỏi. Tôi bắt lấy và chạy tiếp. Tôi khá chắc là mình biết nơi để tìm cô ấy. Nếu tôi nói đúng, cô ấy đã đi đến nơi mà bất kỳ ai cũng sẽ đi. Nó cũng là nơi tôi hẳn sẽ đi.

Cô ấy về nhà. Mặc dù nhà là Ravenwood. Cô ấy đã về ngôi nhà của Boo Radley ở Gatlin.

Trang viên Ravenwood hiện ra lờ mờ trong màn sương trước mặt tôi, dựng lên trên đồi như một sự thách thức. Tôi không nói là tôi đang sợ, vì đó không phải là một từ chính xác cho cảm giác đó. Tôi sợ khi cảnh sát đến trước cửa cái đêm mẹ tôi mất. Tôi sợ khi bố tôi biệt tích trong phòng làm việc và rồi tôi nhận ra bố không bao giờ ra ngoài nữa. Tôi sợ khi tôi còn bé và Amma trở nên u tối, khi tôi phát hiện ra những con búp bê nhỏ bà làm không phải đồ chơi.

Tôi không sợ Ravenwood, kể cả nó có đáng sợ như vẻ bề ngoài. Điều khó lý giải là về một kiểu cho trước ở phía Nam: mọi thị trấn đều có một ngôi nhà ma ám, và nếu bạn hỏi người dân ở đó, ít nhất 1/3 số họ sẽ thề là họ đã nhìn thấy một hoặc 2 con ma trong cuộc đời. Hơn nữa, tôi lại sống cùng Amma, người với tín ngưỡng bao gồm cả việc sơn cánh cửa chớp màu xanh da trời để cho những linh hồn không thể vào trong nhà; những lá bùa là những chiếc túi dệt từ vải lông ngựa và đất. vậy nên tôi đã quen với những điều bất thường. Những Lão già Ravenwood, đó lại là chuyện khác.

Tôi đi đến chỗ cánh cổng và do dự đặt tay vào tấm sắt nham nhở. Cánh cổng cọt kẹt mở. Và rồi không có chuyện gì xảy ra. Không sấm chớp, không bão bùng. Tôi không biết tôi đang mong đợi gì, nhưng nếu tôi đã tìm hiểu được mọi chuyện về Lena, thì là mong đợi những thứ không được mong đợi, là tiếp tục với sự cẩn thận.

Nếu một tháng trước có ai nói với tôi tôi có bao giờ đi qua cánh cổng kia, lên trên đồi và đặt chân vào bất cứ nơi nào trên mảnh đất của Ravenwood không, thì tôi sẽ nói là họ bị điên. Trong một thị trấn như Gatlin, nơi bạn có thế biết trước mọi thứ sắp tới, nhưng tôi lại không biết trước điều này. Lần cuối cùng tôi chỉ dám đứng càng xa cánh cổng càng tốt. Tôi càng tiến gần thì càng dễ dàng thấy mọi thứ tan tác hơn. Đại sảnh, trang viên Ravenwood nhìn như một đồn điền bình thường ở phía Nam mà những người phía Bắc hi vọng được nhìn thấy sau những năm xem những bộ phim kiểu Cuốn theo chiều gió.

Trang viên Ravenwood vẫn rất ấn tượng, ít nhất là trong qui mô. Được kèm ở 2 bên bởi hàng cây cọ cảnh và cây bách, giống như một nơi người ta có thể ngồi ở hàng hiên uống rượu whiskey bạc hà và chơi bài cả ngày. Nếu nó không phải đang tan tác. Nếu nó không phải Ravenwood.

Nơi này là một sự hồi sinh Hy Lạp, điều này thật bất thường với Gatlin. Thị trấn chúng tôi đầy những nhà đồn điền kiểu liên bang, điều này khiến Ravenwood nổi bật lên vì sự khác thường. Những chiếc cột kiểu Dorric (kiểu kiến trúc Hy Lạp) với lớp sơn đã tróc ra từ những năm tháng của sự bỏ bê, đỡ một chiếc mái nghiêng quá rõ về một bên cho người ta ấn tượng rằng ngôi nhà này như một cụ già bị viêm khớp. Hành lang với mái che bị vỡ ra thành từng mảnh và bị nứt ra đe dọa sẽ sụp đổ nếu bạn dám đặt quá nhiều bước chân vào trong đó. Cây thường xuân mọc dày đặc ở những bức tường bên ngoài đến nỗi khó có thể nhìn thấy cánh cửa sổ dưới lớp cây. Cứ như đất đã nuốt ngôi nhà vào, cố gắng kéo ngôi nhà xuống chính lớp bùn đất mà nó đã được xây nên

Có một lanh-tô phủ chờm, một bộ phận nằm phía trên cửa của những ngôi nhà cổ. Tôi có thể nhìn thấy những hình chạm khắc ở chỗ lanh-tô. Những biểu tượng. Chúng giống hình tròn và hình lưỡi liềm, có lẽ đó là chu kì của mặt trăng. Tôi bước một bước ngập ngừng vào bậc cầu thang đang rung lắc để có thể nhìn rõ hơn. Tô biết vài điều về lanh-tô đó. Mẹ tôi là một nhà sử học về Nội chiến, mẹ đã nói cho tôi biết về thứ đó trong những cuộc du ngoạn không đếm xuể đến những di tích lịch sử trong một ngày lái xe ở Gatlin. Mẹ nói thứ đó rất phổ biến ở những lâu đài và ngôi nhà cổ, trong những nơi như ở Anh và Scotland. Những nơi mà một số người ở đây từ đó, ừm, tới trước khi họ đến đây.

Tôi chưa bao giờ nhìn một lanh-tô với biểu tượng khắc ở trên đó, chỉ có chữ. Những hình này giống như một ngôn ngữ mà tôi không nhận ra được. Chắc hẳn nó có nghĩa gì đó về các thế hệ của nhà Ravenwood, những người sống ở đây trước khi nó trở nên tan tác

Tôi hít một hơi và nhảy lên phần còn lại của bậc thang chỗ hiên nhà, 2 bước một lúc. Tôi đoán tỷ lệ không bị ngã là 50% nếu tôi chỉ nhảy được đến một nửa của bậc thang. Tôi với tay đến nắm cửa làm bằng đồng treo ở miệng sư tử giữ vai trò là bộ phận để gõ cửa. Và tôi gõ. Tôi gõ cửa, gõ lại lần nữa. Cuối cùng thì tôi đã nhầm.

Nhưng tôi nghe thấy nó, giai điệu quen thuộc ấy. Trăng 16. Cô ấy ở một nơi nào đó chỗ này.

Tôi đẩy tay cầm cánh cửa bị canxi hóa. Nó gầm lên, tôi nghe thấy tiếng then chốt đáp lại phía bên kia cánh cửa. Tôi chuẩn bị tâm lí cho việc nhìn thấy Macon Ravenwood, người mà không một ai trong thị trấn nhìn thấy trong suốt cuộc đời. Nhưng cánh cửa không mở.

Tôi nhìn lên phía lanh-tô, và điều gì đó mách bảo tôi phải cố gắng. Ý tôi là, điều gì tệ nhất sẽ xảy ra – cánh cửa sẽ không mở? Theo bản năng, tôi với lên và chạm vào phần chạm khắc ở trung tâm trên đầu tôi. Mặt trăng lưỡi liềm. Khi ấn vào đó, tôi có thể cảm thấy gỗ trượt dưới ngón tay, như một loại cò súng.

Cánh cửa đu đưa mở không tiếng động. Tôi bước qua ngưỡng cửa. Bây giờ thì không còn đường quay lại nữa.

Ánh sáng tràn qua cánh cửa sổ, dường như không thể tin nổi vì những cánh cửa sổ ngoài kia hoàn toàn bị bao phủ bởi cây leo và vôi gạch đổ nát. Tuy vậy, ở bên trong thật sáng sủa, rõ ràng và mới tinh. Không có những vật dụng cổ kính hay bức tranh sơn dầu vẽ hình Ravenwood trước khi trở thành Lão già Ravenwood, không có những đồ gia truyền trước nội chiến. Nơi này giống như một trang catalog đồ đạc. Có quá nhiều ghế đi văng, ghế bành và bàn mặt kính được xếp với bàn cà phê và sách. Nơi này quá là ngoại ô, quá mới. Tôi nghĩ mình sẽ nhìn thấy chiếc xe giao hàng vẫn để bên ngoài.

“Lena?”

Cầu thang cuốn như được bắt nguồn từ gác xép, dường như nó cứ cuộn lên trên, lên trên cao hơn cả tầng 2. Tôi không thể nhìn thấy nơi kết thúc.

“Ông Ravenwood?” Tôi nghe thấy giọng của chính mình vọng lại từ trần nhà. Không có ai ở đây. Ít nhất thì không có ai muốn nói chuyện với tôi. Có tiếng động đằng sau tôi, tôi nhảy lên, suýt vấp phải chiếc ghế da Thụy Điển.

Là một con chó đen huyền, hoặc cũng có thể là một con chó sói, chắc là một loại thú nuôi rùng rợn trong nhà vì nó đeo một chiếc vòng cổ nặng nề có một mặt trăng bằng bạc treo lủng lẳng, kêu leng keng khi nó di chuyển. Nó đang nhìn thẳng vào tôi, giống như đang nghĩ ra chuyển động tiếp theo. Có gì đó kì lạ với đôi mắt của nó, chúng quá tròn, quá con người.

Con chó-sói gầm gừ với tôi và nhe hàm răng ra. Tiếng sủa to hơn và trở nên chói tai, giống như tiếng hét. Tôi làm việc mà mọi người sẽ làm.

Chạy.

Tôi vấp phải bậc thang trước khi mắt thích nghi với ánh sáng. Tôi vẫn chạy, xuống lối đi rải sỏi, thoát khỏi trang viên Ravenwood, thoát khỏi con vật nuôi đáng sợ, khỏi những biểu tượng kì lạ, khỏi cánh cửa rùng rợn và trở lại với ánh sáng lờ mờ, an toàn của một biểu chiều bình thường. Con đường uốn cong, lượn qua những cánh đồng bỏ hoang và lùm cây dại, những bụi gai rừng và bụi rậm. Tôi không quan tâm nó dẫn đi đâu, chỉ cần nó qua khỏi đây.

Tôi dừng lại và cúi xuống, tay chống xuống đầu gối, ngực như muoonsnoor tung ra ngoài, đôi chân tôi dã ra. Khi tôi nhìn lên, tôi thấy một bức tường bằng đá trước mặt. Tôi có thể nhận thấy ngọn cây xa xa bức tường.

Tôi ngửi thấy mùi quen thuộc. Chanh. Cô ấy đang ở đây.

Mình đã nói cậu không được đến đây cơ mà.

Mình biết.

Chúng tôi đang nói chuyện, chỉ có điều không thực sự là thế. Nhưng cũng giống như trong lớp học, tôi có thể nghe thấy cô ấy trong đầu mình, cứ như cô ấy đang đứng ngay cạnh đây, thì thầm vào tai tôi.

Tôi cảm thấy mình tiến thẳng đến chỗ cô ấy. Là một khu vườn với tường bao quanh, có thể là một khu vườn bí mật, giống như trong những cuốn sách mà mẹ tôi sẽ đọc lúc lớn lên ởSavannah. Nơi này phải rất cổ rồi. Bức tường bằng đá bị xói mòn ở nhiều chỗ và những chỗ khác thì bị vỡ ra. Khi tôi đẩy tấm thảm dây leo che dấu một lối đi có mái vòm cổ kính bằng gỗ mục nát thì nghe thấy tiếng ai đó đang khóc. Tôi nhìn qua những thân cây và bụi rậm, nhưng tôi vẫn không thể nhìn thấy cô ấy.

“Lena?” Không có ai trả lời. Giọng tôi dội lại từ bức tường bằng đá xung quanh khui vườm nhỏ nghe thật lạ, cứ như nó không phải của tôi. Tôi chụp lấy cành cây gần nhất và bẻ đi. Hương thảo. Tất nhiên rồi. Và ở ngọn cây phía trên đầu tôi là nó, một quả chanh màu vàng nhẵn mịn, đẹp một cách hoàn hảo.

“Là Ethan.” Khi tiếng thổn thức bị nghẹn lại to hơn, tôi biết tôi đang đến gần hơn.

“Đi đi. Mình bảo cậu rồi.” Cô ấy như bị cảm cúm, chắc hẳn cô ấy đã khóc suốt từ lúc rời khỏi trường.

“Mình biết. Mình nghe thấy mà.” Đó là sự thật, và tôi không thể lý giải điều đó. Tôi bước cẩn thận qua chỗ cây hương thảo dại, vấp vào những rễ cây mọc quá lớn.

“Thật không?” Cô ấy có vẻ quan tâm, trong giây lát bị phân tâm.

“Thật.” như đang ở trong giấc mơ, tôi có thể nghe tiếng cô ấy, chỉ có điều cô ấy đang ở đây, đang khóc trong một nơi cây mọc che kín ở nơi xa xôi hẻo lánh thay vì tuột khỏi tay tôi.

Tôi rẽ một mới cành cây hỗn độn. Cô ấy đây, đang cuộn người vào đám cỏ mọc to lớn, nhìn lên bầu trời xanh. Cô ấy vắt một cánh tay qua đầu, tay còn lại nắm chặt vào đám cỏ cứ như cô ấy nghĩ mình sẽ bay đi nếu buông tay. Chiếc váy quết vào vũng nước nhỏ xung quanh. Mặt có vệt vì nước mắt.

“Vậy sao cậu không?”

“Không sao?”

“Đi đi.”

“Mình muốn xem cậu có ổn không.” Tôi ngồi xuống cạnh cô ấy. Mặt đất cứng một cách kì lạ. Tôi đặt tay xuống để ngồi lên và phát hiện ra tôi đang ngồi trên một phiến đá nhẵn, phẳng bị che dấu bởi bùn lầy lội.

Lúc tôi nằm xuống, cô ấy bật dậy. Tôi ngồi dậy, cô ấy lại nằm phịch xuống. Đó là mọi chuyển động của tôi, tính cả của cô ấy.

Giờ thì cả 2 chúng tôi đều nằm xuống, nhìn lên bầu trời xanh. Bầu trời đang trở thành màu xám, bầu trời của Gatlin trong mùa bão.

“Tất cả bọn họ đều ghét mình.”

“Không phải tất cả. Không phải mình. Không phải Link, bạn thân nhất của mình.”

Im lặng.

“Cậu thậm chí còn không biết mình như thế nào mà. Cứ chờ đi, rồi chắc cậu cũng ghét mình thôi.”

“Mình gần đâm vào cậu đấy, nhớ không? Thế nên mình phải đối xử tốt với cậu thôi, không thì mình bị bắt mất.”

Đó là câu nói đùa chẳng liên quan gì. Nhưng đây rồi, nụ cười nhỏ nhất mà tôi từng nhìn thấy trong cuộc đời. “Cái đó nằm ở dòng trên nhất trong danh sách của mình đấy. Mình sẽ báo án cho tên béo hay ngồi ở trước siêu thị ngay.” Cô ấy lại nhìn lên bầu trời. Tôi quan sát cô ấy.

“Cho bọn họ một cơ hội đi. Không phải tất cả bọn họ đều xấu mà. Ý mình là, bây giờ thì họ đúng là xấu xa. Nhưng chỉ vì ghen tị mà thôi. Cậu biết mà, phải không?”

“Ừm, chắc rồi.”

“Họ ghen tị.” Tôi nhìn cô ấy qua đám cỏ mọc cao. “Mình ghen tị.”

Cô ấy lắc đầu. “Thế thì cậu điên rồi. Chẳng có gì phải ghen tị cả, trừ khi cậu phải ăn trưa một mình.”

“Cậu đã sống ở khắp nơi.”

Cô ấy trông dửng dưng. “Thì sao? Cậu chắc hẳn phải ở trong cùng một ngôi nhà và học trong cùng một ngôi trường suốt cả cuộc đời.”

“Ừ. Đó chính là vấn đề.”

“Tin mình đi, đó không phải là vấn đề gì cả. Mình biết rõ về các vấn đề.”

“Cậu đã đi rất nhiều nơi, nhìn nhiều thứ. Tớ sẵn sàng chết vì điều đó.”

“Ừ, chỉ có mình mình. Cậu có một người bạn thân nhất. Mình có một con chó.”

“Nhưng cậu chẳng sợ ai cả. Cậu hành động theo kiểu cậu sẵn sàng nói bất cứ thứ gì cậu muốn. Mọi người ở đây sợ phải là chính mình.”

Lenachọn màu sơn móng tay màu đen cho ngón tay cái. “Đôi khi mình ước mình có thể hành động như những người khác, nhưng mình không thể thay đôi con người mình được. Mình đã cố, nhưng mình chưa bao giờ mặc được quần áo đúng kiểu hoặc nói những điều bình thường, có cái gì đó luôn luôn sai sót. Mình chỉ ước mình có thể là chính mình mà vẫn có những người bạn để ý xem mình có đến trường hay không.”

“Tin mình đi, họ có để ý. Ít nhất là hôm nay họ cũng để ý.” Cô ấy suýt cười – suýt. “Ý mình là, theo chiều hướng tốt.” Tôi nhìn ra hướng khác.

Mình có để ý.

Cài gì?

Xem cậu có đến trường hay không.

“Vậy thì tớ đoán là cậu điên rồi.” Nhưng khi cô ấy nói những từ đó, có vẻ như cô ấy đang mỉm cười.

Nhìn cô ấy, chuyện có một chỗ ở bàn ăn trưa hay không dường như không còn quan trọng đối với tôi nữa. Tôi không thể lí giải, nhưng cô ấy, chuyện này, quan trọng hơn chuyện đó. Tôi không thể cứ ngồi gần và nhìn họ đánh bại cô ấy. Không thể là cô ấy.

“Cậu biết không, chuyện đó luôn giống như thế này.” Cô ấy đang nói chuyện với bầu trời. Một đám mây nhẹ trôi vào bầu trời xám đang tối dần.

“U ám?”

“Ở trường, đối với mình.” Cô ấy giơ tay lên và phẩy nó đi. Đám may dường như cuốn đi theo hướng tay của cô ấy. Cô ấy lấy ống tay áo lau nước mắt.

“Không phải là mình có quan tâm xem họ có thích mình hay không. Mình chỉ không muốn họ tự nhiên lại ghét mình.” Giờ đám mây trở thành hình tròn.

“Những người đần độn đó à?? Trong vài tháng tới Emily sẽ có xe mới,Savannahsẽ có vương miện mới,Edensẽ có màu tóc mới vàCharlottethì, mình không chắc, sẽ có một đứa bé, hay hình xăm hay cái gì đó mới. Đó là lịch sử cổ đại rồi.” Tôi đang nằm, và cô ấy biết điều đó.Lenavẫy tay lần nữa. Giờ đám mây nhìn giống một hình tròn bị mẻ, có lẽ là một mặt trăng.

“Mình biết tất cả bọn họ đều đần độn. Tất nhiên họ là những kẻ đần độn rồi . Nào là tóc nhuộm vàng, rồi những cái túi bóng như kim loại nhỏ như bao diêm ngu ngốc ấy.”

“Chính xác. Bọn họ thật ngu ngốc, ai thèm quan tâm chứ.”

“Mình. Bọn họ làm phiền mình. Và đó là lý do tại sao mình cũng ngu ngốc. Điều đó khiến mình ngàn lần ngu ngốc hơn là ngu ngốc bình thường. Mình ngu ngốc nhất trong các kiểu ngu ngốc.” Cô ấy hất tay. Mặt trăng biến mất.

“Đó là thứ ngu ngốc nhất mà mình từng nghe.” Tôi kín đáo liếc nhìn cô ấy. Cô ấy cố không mỉm cười. Cả 2 chúng tôi đều nằm đó trong một lúc.

“Cậu biết thứ gì ngu ngốc không? Mình có rất nhiều sáh gối đầu giường.” Tôi cứ nói điều đó, cứ như một điều bình thường mà tôi vẫn thường nói.

“hả?”

“Tiểu thuyết. Tolstoy. Salinger. Vonnegut. Mình đọc chúng. Cậu biết không, bởi vì mình thích thế.”

Cô ấy lăn ra, tựa đầu bằng khuỷu tay. “Thế à? Thế những người bạn vận động viên của cậu nghĩ sao?”

“Có thể nói là mình giữ thói quen cho riêng mình và bám vào cú jump shot (2) của mình.”

“À, đúng rôi. Ở trường mình thấy cậu bám lấy cuốn truyện tranh đó.” Cô ấy cố gắng nói bình thường. “Silver Surfer. Mình thấy cậu đọc nó, ngay trước khi mọi chuyện xảy ra.”

Cậu để ý ư?

Có lẽ mình đã để ý.

Tôi không biết chúng tôi có đang nói với nhau hay không, hay đó chỉ là tôi đang tưởng tượng ra mọi thứ, chỉ có điều không phải tôi bị điên – chưa phải.

Cô ấy thay đổi chủ đề, hoặc chính xác hơn là cô ấy tiếp tục lại chủ đề. “Mình cũng đọc. Thơ, hầu hết là thơ.”

Tôi tưởng tượng hình ảnh cô ấy nằm dài ở giường đọc thơ, mặc dù tôi khó tưởng tượng được chiếc giường ở Trang viên Ravenwood. “Thật ư? Mình cũng đọc, Bukhôngwski.” Điều này là thật, nếu 2 bài thơ cũng được tính là đọc.

“Mình có tất cả tập của ông ấy.”

Tôi biết cô ấy không muốn nói về chuyện gì đã xảy ra, nhưng tôi không thể làm theo ý cô ấy. Tôi phải biết. “Cậu sẽ kể cho mình chứ?”

“Kể cái gì?”

“Chuyện gì đã xảy ra?”

Một sự im lặng kéo dài thật lâu. Cô ấy ngồi dậy và giật đám cỏ xung quanh. Cô ấy xoay người nằm sấp xuống và nhìn vào mắt tôi. Cô ấy chỉ cách mặt tôi vài cm. Tôi nằm đó, đông cứng, cố gắng tập trung vào những gì cô ấy sắp nói. “Thực sự mình không biết nữa. Đôi lúc chuyện đó lại xảy ra với mình. Mình không thể kiểm soát được.”

“Như những giấc mơ ấy.” Tôi quan sát gương mặt cô ấy, tìm kiếm một thaongs ghi nhận.

“Như những giấc mơ ấy.” Cô ấy nói không cuy nghĩ, lưỡng lự và nhìn vào tôi, khổ sở. tôi đã đúng ngay từ lúc đầu.

“Cậu nhớ những giấc mơ đó.”

Cô ấy lấy tay che mặt.

Tôi ngồi dậy. “Mình biết đó là cậu mà, và cậu biết đó là mình. Cậu luôn biết mình nói về điều gì.” Tôi kéo bàn tay cô ấy ra khỏi khuôn mặt, và dòng điện lan ra cánh tay tôi.

Cậu là cô ấy.

Sao tối qua cậu lại không nói gì?

Mình không muốn cậu biết.

Cô ấy sẽ không nhìn tôi.

“Tại sao?” Hai từ vang to trong khu vườn im lặng, và khi cô ấy nhìn tôi, khuôn mặt trắng hơn, khác hơn. Sợ hãi. Đôi mắt cô ấy giống như đại dương trước cơn bão trên bờ biểnCarolina.

“Mình không hề muốn cậu ở đây Ethan à. Mình nghĩ chúng chỉ là những giấc mơ mà thôi. Mình không biết cậu lại là một con người có thật.”

“Nhưng khi cậu biết đó là mình, tại sao cậu lại không nói gì?”

“Cuộc sống của mình phức tạp lắm. mình không muốn cậu – mình không muốn bất kì ai dính dáng vào.” Tôi không biết cô ấy đang nói đến chuyện gì. Tôi vẫn đang chạm vào bàn tay cô ấy; tôi biết rõ điều đó. Tôi có thể cảm thấy sự ghồ ghề của phiến đá mà chúng tôi ngồi bên dưới, và tôi bám vào cạnh của nó cho khỏi ngã. Chỉ có điều tay tôi lại siết chặt vào vật gì đó nhỏ hình tròn, dính vào cạnh của phiến đá. Một con bọ cánh cứng, hoặc có thể là một viên đá. Nó rơi ra khỏi phiến đá vào tay tôi.

Rồi sức ép đó tấn công. Tôi cảm thấy tayLenaxiết chặt vào tay tôi.

Chuyện gì đang xảy ra vậy Ethan?

Mình không biết.

Mọi thứ xung quanh chúng tôi thay đổi, giống như tôi đang ở một nơi nào khác. Tôi đang ở trong khu vườn, nhưng cũng không phải trong khu vườn. Và hương chanh thay đổi, thay vào đó là mùi của khói lửa.

Là nửa đêm, nhưng bầu trời lại đang rực lửa. Ngọn lửa với tới bầu trời, đẩy ra những nắm khỏi to lớn, nuốt hết mọi thứ trên đường đi của nó. Kể cả mặt trăng. Mặt đất đã trở thành đầm lầy. Đốt mặt đất đã được những cơn mưa tưới tắm từ trước thành tro. Ước gì hôm nay trời mưa. Genevieve cố ngăn đám khói đốt cháy cổ họng cô đến nỗi thở thật khó khăn. Bùn bám vào đuôi váy, làm cô phải đi loạng choạng từng bước với tấm vải lụng thụng. nhưng cô buộc mình phải đi tiếp.

Đó là ngày tận thế của thế giới. Thế giới của cô.

Và cô nghe thấy những tiếng hét, trộn lẫn với tiếng súng nổ và tiếng gào thét không ngớt của ngọn lửa. Cô nghe thấy tiếng những người lính hét lên mệnh lệnh của vụ giết người.

“Đốt hết những ngôi nhà  kia. Để bọn nổi loạn thấy hậu quả của thất bại. Đốt hết!”

Và từng người một, từng người lính liên bang đốt cháy ngôi nhà lớn của đồng điền với những tấm thảm trải giường và rèm thấm đầy dầu lửa. từng người một, gvie nhìn những ngôi nhà và gia đình của bạn cô, của hàng xóm, đầu hàng với lửa. Và trong trường hợp tệ nhất, bạn, hàng xóm và họ hàng cô cũng đầu hàng, bị ăn sống bởi ngọn lửa trong ngôi nhà mà họ đã được sinh ra.

Đó là lí do vì sao cô đang chạy, vào đám khói, tiến thẳng đến ngọn lửa – ngang miệng của con quái vật, cô phải vào Greenbier trước đám lính. Và cô không có nhiều thời gian. Đám lính chuẩn bị rất kĩ càng, đi xuống Santee trước, đốt cháy từng ngôi nhà một. Chúng đã đốt Blackwell rồi Dove’s Crossing chắc sẽ là tiếp theo, rồi đến Greenbier và Ravenwood. Tướng Sherman và quân đội của hắn đã tiến hành chiến dịch thiêu cháy hàng trăm dặm trước khi chúng đến Gatlin. Chúng đã đốt rụi Columbia và tiếp tục đến phía đông, đốt hết mọi thứ trên đường đi của chúng . Khi chúng đi tới ngoại ô Gatlin, cờ liên bang vẫn còn đang vẫy, hướng gió thứ hai mà chúng cần.

Là mùi hương nói với cô là đã quá muộn. Chanh. Mùi hương gay gắt của chanh trộn lẫn với tro. Chúng đang đốt những cây chanh

Mẹ Genevieve rất thích chanh. Vậy nên khi bố cô đi thăm những đồn điền ở Georgia lúc cô còn bé, đã mua cho mẹ cô 2 cây chanh. Mọi người nói chúng sẽ không mọc được vì những đêm mùa đông lạnh giá của miền Nam Carolina sẽ giết chúng. Nhưng mẹ Genevieve không nghe. Bà trồng những cây đó ngay trước ruộng bông, ân cần chăm sóc chúng cẩn thận. Trong những đêm đông lạnh giá, bà bọc cây với những tấm chăn len và đất mùn quanh rìa để giữ đất ẩm. Và những cây đó đã lớn lên. Chúng lớn lên quá nhanh đến nỗi nhiều năm sau bố Genevieve mua về cho bà 28 cây chanh nữa. Nhiều người vợ khác trong thị trấn cũng đòi chồng mua cho cây chanh, và vài người trong số họ đã có một hay hai cây. Nhưng không ai trong số họ có thể tìm ra cách làm cho cây sống. Hình như cây chỉ sinh sôi nảy nở ở Greenbrier, trong bàn tay của mẹ cô.

Chưa từng có thứ gì có thể giết chết những cây đó. Cho đến hôm nay.

“Chuyện gì vừa xảy ra vậy?” Tôi cảm thấyLenarút tay ra khỏi tay tôi và tôi mở mắt ra. Cô ấy đang run. Tôi nhìn xuống và mở bàn tay , phát hiện ra thứ mà tôi đã tình cờ lấy được dưới phiến đá.

“Mình nghĩ nó có liên quan đến thứ này.”Taytôi bị cuộn chặt trong thứ đồ trang sức cũ kỹ hình oval có một khuôn mặt phụ nữ được khắc trên miếng xà cừ màu ngà. Trên bề mặt là những chi tiết rất rắc rối. Bên cạnh tôi thấy một khe hở. “Nhìn này, mình nghĩ đó là một mặt sợi dây chuyền có lồng ảnh.”

Tôi ấn vào chỗ khe hở của sợi dây chuyền để thấy một dòng chữ khắc nhỏ. “Nó chỉ ghi là greenbrier. Và một ngày.”

Cô ấy bật dậy. “Greenbrier là gì?”

“Chắc là nó. Không phải Ravenwood. Đó là Greenbrier. Đồn điền bên cạnh.”

“Và hình ảnh đó, những đám cháy, cậu cũng thấy chứ?”

Tôi gật đầu. Điều đó quá kinh khủng để nói. “Đúng là Greenbrier. Nói chung là những gì còn lại của Greenbrier.”

“Để mình xem.” Tôi cẩn thận đưa cho cô ấy. Giống như một thứ phải trải qua rất nhiều khó khắn để sống sót – có lẽ là từ đám cháy trong hình ảnh mà tôi thấy. Cô ấy xoay chiếc vòng trong lòng bàn tay. “11 tháng 2 năm 1865.” Cô ấy đánh rơi sợi dây chuyền, mặt trắng bệch.

“Có chuyện gì thế?”

Cô ấy nhìn sợi dây chuyền trong đám cỏ. “11 tháng 2 là sinh nhật mình.”

“Vậy thì đó là sự trùng hợp rồi. Một món quà sinh nhật sớm mà.”

“Không một thứ gì trong đời mình là sự trùng hợp cả.”

Tôi nhặt chiếc vòng lên và lật lại. Phía sau là 2 chữ viết tắt được khắc vào. “ECW & GKD. Chiếc vòng này chắc là của họ.” Tôi dừng lại. “Kì lạ thật. Chữ viết tắt của mình là ELW.”

“Sinh nhật mình, chữ viết tắt của cậu. Cậu có nghĩ nó còn hơn sự kì lạ không?” Có lẽ cô ấy nói đúng. Mặc dù vậy —

“Chúng ta nên thử lại để tìm hiểu.” Đó giống như một vết ngứa phải gãi.

“Mình không biết. Có thể chuyện đó rất nguy hiểm. Thực sự chúng ta cứ như đang ở đó vậy. Mắt mình vẫn cay cay vì khói này.” Cô ấy nói đúng. Chúng tôi không hề rời khỏi khu vườn, nhưng cứ như chúng tôi đã đứng ở chỗ đó, ở trung tâm của đám cháy. Tôi có thể cảm thấy khói trong lá phổi, nhưng chuyện đó không quan trọng, tôi phải biết.

Tôi giơ chiếc vòng ra, cùng với bàn tay tôi. “Thôi nào, không phải cậu dũng cảm hơn thế sao?” Đó là một lời thách thức. Cô ấy mở to mắt, nhưng cũng với tay ra. Ngón tay cô ấy chạm vào ngón tay tôi, và tôi cảm thấy hơi ấm của cô ấy lan vào mình. Luồng điện sởn da gà. Tôi không biết miêu tả như thế nào nữa.

Tôi nhắm mắt lại và chờ đợi – không có gì. Tôi mở mắt. “Có lẽ chúng ta chỉ vừa tưởng tưởng ra. Có lẽ chỉ là bị hết pin.”

Lena nhìn tôi như tôi là Earl Petty trong môn đại số, lần thứ 2. “Có lẽ cậu không nói được việc gì phải làm và khi nào thì nên làm.” Cô ấy đứng lên và phủi quần áo. “Mình phải đi đây.”

Cô ấy dừng lại, nhìn xuống tôi. “Cậu biết không, cậu không phải những gì mà mình mong đợi.” Cô ấy quay lưng với tôi và bắt đầu rẽ con đường đi qua cây chanh ra phía ngoài khu vườn.

“Chờ đã!” Tôi gọi to phía sau cô ấy, nhưng cô ấy vẫn đi. Tôi cố gắng bắt kịp cô ấy, vấp phải những rễ cây.

Khi đi đến cây chanh cuối cùng, cô ấy dừng lại. “Đừng.”

“Đừng làm gì?”

Cô ấy sẽ không nhìn tôi. “Chỉ là, để mình yên, khi mọi chuyện vẫn còn bình thường.”

“Mình không hiểu cậu đang nói gì cả. Thật đấy. Mình đang cố đây, ở đây.”

“Thôi bỏ qua đi.”

“Cậu nghĩ cậu là con người phức tạp duy nhất trong thế giới này sao?”

“Không, nhưng đó là đặc điểm nổi bật của mình.” Cô ấy quay lại để đi. Tôi lưỡng lự, đặt bàn tay mình vào vai cô ấy. Đó là hơi ấm của mặt trời đã tàn. Tôi có thể cảm nhận xương dưới áo của cô ấy, và trong lúc đó, cô ấy thật dễ vỡ, như trong những giấc mơ đó. Điều này thật kì lạ, vì khi cô ấy đối mặt với tôi, tất cả những gì tôi có thể nghĩ là làm sao phá vỡ đi những thứ mà cô ấy tỏ ra ngoài. Có lẽ chuyện đó có liên quan đến đôi mắt kia.

Chúng tôi đứng như vậy trong một lúc, cho đến khi cô ấy từ bỏ và quay lại phía tôi. Tôi lại cố gắng lần nữa..” Nhìn xem. Có gì đó đang xảy ra ở đây. Giấc mơ, bài hát, mùi hương, và bây giờ là sợi dây chuyền. Cứ như chúng ta được sắp xếp trở thành bạn.”

“Có phải cậu nói mùi hương?” Cô ấy trông sợ hãi. “Trong cùng một câu với bạn bè?”

“Về mặt ngữ nghĩa thì mình nghĩ nó thuộc câu khác.”

Cô ấy nhìn xuống bàn tay tôi, và tôi bỏ tay khỏi tay cô ấy. Nhưng tôi không thể buông ra được. Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ấy, nhìn thực sự, có lẽ đó là lần đầu tiên. Nhưng vực thẳm màu xanh kia như ở nơi nào đó quá xa mà tôi không bao giờ có thể với tới được, không bảo giờ trong suốt cả cuộc đời. Tôi tự hỏi lý thuyết của Amma “đôi mắt là cửa sổ tâm hồn” làm từ điều này không.

Quá muộn rồi Lena. Cậu đã là bạn mình rồi.

Mình không thể.

Chúng ta đã ở trong chuyện này cùng nhau rồi.

Cậu phải tin mình. Xin cậu đấy. Không phải.

Cô ấy để mắt chạy trốn khỏi tôi, tựa đầu vào cây chanh. Nhìn cô ấy trông khốn khổ. “Mình biết cậu không giống những người còn lại. Nhưng có nhiều thứ cậu không hiểu về mình. Mình không biết tại sao chúng ta lại có liên hệ như vậy. Mình không biết tại sao chúng ta lại có những giấc mơ giống nhau, còn hơn là cậu không biết nữa cơ.”

“Nhưng mình muốn biết chuyện gì đang xảy ra.”

“Mình sẽ sang tuổi 16 trong 5 tháng nữa.” Cô ấy giơ tay ra, được bôi mực như thường lệ với một con số. 151. “151 ngày.” Sinh nhật cô ấy. Con số thay đổi được viết trên tay cô ấy. Cô ấy đang đếm ngược đến ngày sinh của mình.

“Cậu không biết nó có nghĩa gì đâu Ethan à. Cậu không biết gì đâu. Mình có thể không ở đây nữa sau ngày đó.”

“Cậu đang ở đây, bây giờ.”

Cô ấy nhìn qua tôi, thẳng lên Ravenwood. Lúc cô ấy nói, cô ấy không nhìn vào tôi. “Cậu thích thơ của Bukowski?”

“Ừ.” Tôi trả lời, bối rối.

“Đừng cố nữa.”

“Mình không hiểu.”

“Đó là câu nói trên mộ của Bukowski.” Cô ấy chạy qua bức tường đá và biến mất. 5 tháng. Tôi không biết cô ấy đang nói gì, nhưng tôi cảm thấy cảm giác đó trong suốt cơ thể.

Sợ hãi.

Đúng lúc tôi bước qua cánh cửa ở bức tường cô ấy đã biến mất, cứ như chưa từng ở đây, chỉ để lại hương gió vẫn còn phảng phất mùi của chanh và hương thảo đằng sau. Điều buồn cười là, cô ấy càng chạy trốn, tôi lại càng quyết tâm đuổi theo.

Đừng cố nữa.

Tôi khá chắc trên mộ của tôi sẽ khắc chữ khác.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

01.
© Oliver / All rights reserved.
To top