Bộ tiểu thuyết Caster Chronicles
9.12 – Kính vỡ.
Không có gì.
Đó là giấc ngủ sâu, không mộng mị đầu tiên mà tôi có được trong một khoảng thời gian dài.
Khi tôi thức dậy, cửa sổ vẫn đóng, không có bùn đất trên giường, không có những bài hát bí ẩn trong iPod. Tôi đã kiểm tra 2 lần. Kể cả khi đi tắm tôi cũng chỉ ngửi thấy mùi xà phòng.
Tôi nằm xuống giường, nhìn lên trần nhà màu xanh da trời, nghĩ về đôi mắt màu xanh và mái tóc đen. Cháu gái Lão già Ravenwood. Lena Duchannes, cái tên có vần với mưa.
Một chàng trai nên đi bao xa?
Khi Link dừng lại, tôi đang đứng bên lề đường. Tôi trèo vào trong và đôi giày rớt nước vào thảm ướt sũng, càng làm con Beater có mùi tệ hơn bình thường. Link lắc đầu.
“Xin lỗi nhé ông bạn, tôi sẽ lau khô ngay sau giờ học.”
“Sao cũng được. Làm hộ tôi một việc nhé, xuống khỏi cái đoàn tàu điên cuồng đấy đi nếu không mọi người sẽ nói về ông thay vì một cô cháu gái nào đó của Lão già Ravenwood đấy.”
Trong một giây, tôi cân nhắc việc giữ chuyện đó cho riêng mình, nhưng tôi phải nói cho ai đó biết. “Tôi đã thấy cô ấy.”
“Ai?”
“Lena Duchannes.”
Cậu ấy có vẻ dửng dưng.
“Cháu gái Lão già Ravenwood.”
Đúng lúc chúng tôi dừng lại ở bãi đỗ xe, tôi đã nói cho Link nghe toàn bộ câu chuyện. Ừm, có lẽ là không phải toàn bộ. Bạn thân cũng phải có những giới hạn của nó. Tôi không thể nói rằng cậu ấy tin toàn bộ câu chuyện, nhưng với lại, ai sẽ tin chứ? Tôi còn đang không thể tin được bản thân mình đây. Mặc dù cậu ấy không biết rõ về mọi chuyện lắm, nhưng khi chúng tôi đi đến chỗ bọn con trai thì cậu ấy biết một điều. Kiểm soát thiệt hại.
“Chẳng có chuyện gì. Ông lái xe đưa cô ta về nhà thôi mà.”
“Không có gì à? Ông có nghe không đấy? Tôi mơ về cô ấy trong nhiều tháng nay, và cô ấy hóa ra là —“
Link cắt lời tôi. “Ông không gặp gỡ hay gì cả. Ông không vào trong Lâu đài ma ám phải không? Và ông chưa thấy, chưa thấy, ông biết đấy…ông ta.” Kể cả Link cũng không thể nói ra được tên ông ấy. Đi chơi với một cô gái xinh đẹp là một chuyện. Đi chơi với Lão già Ravenwood là chuyện nữa.
Tôi lắc đầu. “Không. Nhưng mà —“
“Tôi biết rồi, tôi biết rồi, ông bị chơi rồi. Tôi chỉ muốn nói rằng, điều này theo kiểu là cực kì cần biết. Cũng có nghĩa là, chẳng ai cần biết cả.” Tôi biết chuyện này sẽ rất khó khăn. Tôi lại không biết nó lại trở nên không thể.
♦ ♦ ♦
Khi đẩy cánh cửa vào lớp Tiếng anh tôi vẫn đang nghĩ đến mọi thứ — đến cô ấy, những chuyện lặt vặt đã xảy ra. Lena Duchannes.
Có lẽ đó là cách cô ấy đeo chiếc vòng kì dị với nhiều thứ lỉnh kỉnh, như thể mọi thứ mà cô ấy động vào có thể tác động hoặc đã tác động vào cô ấy. Có lẽ đó là cách cô ấy đi đôi giày sneaker rách bươm cho dù mặc quần jean hay váy, như thể cô ấy luôn phải chuẩn bị chạy, bất cứ lúc nào. Khi tôi nhìn vào cô ấy, tôi thấy mình vượt khỏi Gatlin hơn bất cứ lúc nào. Có lẽ đó là chuyện đấy.
Tôi đoán là khi tôi bắt đầu nghĩ thì tôi đứng lại, và tôi cảm thấy ai đó đâm sầm vào mình, chỉ có điều nó không giống như một sức mạnh ghê gớm. Lần này, nó giống như cơn sóng thần hơn. Chúng tôi va mạnh vào nhau. Lần thứ 2 chạm vào nhau, đèn trần đoản mạch phía trên và một cơn mưa tia sáng trút xuống đầu.
Tôi cúi nhanh xuống. Cô ấy thì không.
“Cậu đang định giết mình lần 2 trong 2 ngày à Ethan?” Căn phòng trở nên hoàn toàn im lặng.
“Cái gì?” tôi chỉ có thể nói được từ đó ra.
“Mình nói là, có phải cậu đang định giết mình lần nữa không?”
“Mình không biết cậu ở đó.”
“Cậu cũng nói câu này tối qua.”
Tối qua. Hai từ nhỏ bé có thể vĩnh viễn thay đổi cuộc đời bạn ở Jackson. Mặc dù vẫn còn nhiều đèn sáng nhưng bạn sẽ nghĩ có một chùm ánh sáng hội tụ trên chúng tôi, cùng với những khán giả tại chỗ.Tôi có thể cảm thấy mặt mình đang đỏ lên.
“Xin lỗi, à ý mình là – chào cậu.” Tôi nói lầm bầm giống như một tên đần. Cô ấy trông thích thú nhưng vẫn đi tiếp. Cô ấy vứt cặp sách vào chỗ mà cô ấy đã ngồi cả tuần nay, ngay trước mặt cô English. Phía con mắt nhìn được.
Tôi đã học được bài học, đừng nói với Lena Duchannes chỗ nào cô ấy có thể hay không thể ngồi. Tôi vào chỗ ngồi cạnh cô ấy, đúng trung tâm của Xứ sở không một bóng người, giống như tôi đã ngồi cả tuần. Chỉ có điều, lần này cô ấy nói chuyện với tôi, và không hiểu tại sao, điều đó làm mọi thứ khác biệt hơn. Không phải sự khác biệt tồi tệ, chỉ đáng sợ thôi.
Cô ấy bắt đầu cười nhưng kìm lại được. Tôi cố nghĩ về chuyện nào đó thú vị để nói, hay ít nhất là những chuyện không đần độn. Nhưng trước khi tôi có thể nói gì thì Emily ngồi xuống phía dưới tôi, cùng với Eden Westerly và Charlotte Chase kèm hai bên. 6 dãy bàn ghế trở nên gần hơn bình thường. Ngồi ở Phía con mắt nhìn được cũng không thể giúp được tôi ngày hôm nay.
Cô English nhìn lên từ bàn giáo viên, thắc mắc.
“Này Ethan,” Eden quay lại phía tôi và mỉm cười, giống như tôi đang hùa theo họ trong trò chơi nhỏ này. “Thế nào rồi?”
Tôi không ngạc nhiên khi thấy Eden theo sau sự lãnh đạo của Emily. Eden chỉ là một trong những gái xinh trong trường, người không đủ xinh để trở thành Savannah. Eden nói đúng ra là một quân bài phụ của đội cổ vũ và trong cả ngoài đời. Không phải trụ cột, không phải người thực hiên cú bay, đôi khi cô ta thậm chí không phải là một tấm thảm. Mặc dù vậy, Eden không bao giờ từ bỏ sự cố gắng làm việc gì đó để thực hiện cú nhảy. Mục tiêu của cô ta là trở nên khác biệt, Chỉ có điều, tôi đoán, về sự khác biệt, chẳng ai khác biệt ở Jackson cả.
“Bọn tớ không muốn cậu ngồi đây đâu đấy.” Charlotte cười khúc khích. Nếu Eden là quân bài phụ thì Charlotte là quân bài phụ phụ. Charlotte là một thứ không có lòng tự trọng nhất mà không một cô gái trong đội cổ vũ nào nên như vậy, một người lùn mập nhỏ bé. Cô ấy chưa bao giờ giảm được thân hình to béo nhỏ bé của mình cả. Mặc dù cô ấy đang thực hiện một chế độ ăn kiêng không ngừng thì cô ấy chẳng thể giảm đi được 5 cân. Đó cũng không phải lỗi của cô ấy, cô ấy luôn cố gắng không ngừng. Ăn bánh bỏ vỏ. Gấp 2 lần bánh bích quy và giảm nửa nước sốt.
“Quyển sách này có thể chán ngắt hơn được nữa không nhỉ?” Emily thậm chí không nhìn về phía tôi. Đậy là một cuộc tranh chấp lãnh thổ. Cô ta có thể vứt tôi đi nhưng cô ta chắc chắn không muốn nhìn thấy cháu gái Lão già Ravenwood ở bất cứ nơi nào gần tôi. “Như kiểu mình muốn đọc về một thành phố toàn những người bị thần kinh hết sức không bằng, chúng ta có đủ một người ở đây rồi.”
Abby Porter, người thường ngồi ở phía con mắt nhìn được, ngồi xuống ngay cạnh Lena và mỉm cười yếu ớt với cô ấy. Lena mìm vười lại và có vẻ như cô ấy sắp nói điều gì đó rất thân thiện. Lúc Emily liếc nhanh về phía Abby, xác định rõ ràng là lòng hiếu khách nổi tiếng của phía Nam không được ấp dụng cho Lena. Thách thức Emily Asher là hành động tự sát giữa chốn đông. Abby rút ra tập hồ sơ hội đồng sinh viên và chúi mũi vào đó, tránh nhìn Lena. Tin nhắn đã được ghi nhận
Emily quay về phía Lena và một cách thông thạo chỉ liếc nhanh cô ấy thôi mà đã nhìn được từ đỉnh đầu, với mái tóc không-được-nhuộm của Lena, qua khuôn mặt không-rám-nắng, và xuống những đầu ngón tay không-được-sơn-màu-hồng. Eden và Charlotte quay ngoắt xuống đối diện với Emily, cứ như Lena không hề tồn tại.
Lena mở cuốn sổ lò xo đã nát và bắt đầu viết. Emily rút điện thoại ra và nhắn tin. Tôi nhìn xuống cuốn sổ của mình, đẩy cuốn truyện tranh Silver Surfer vào giữa cuốn sổ, thật khó khi thực hiện ở hàng đầu.
“Được rồi. Thưa các anh các chị, bởi vì hình như những bóng đèn còn lại vẫn hoạt động được nên các anh chị không may rồi. Tôi hi vọng mọi người đã chuẩn bị bài tối qua.” Cô English viết cẩu thả điên cuồng trên bảng. “Chúng ta hãy dành một phút để thảo luận về những xung đột xã hội trong một thị trấn tỉnh lẻ.”
♦ ♦ ♦
Ai đó đáng nhẽ nên bảo với cô English, một phần nào đó xuyên suốt lớp học, chúng tôi có nhiều thứ để thảo luận hơn là những xung đột xã hội trong một thị trấn tỉnh lẻ. Emily đang hợp tác cho một cuộc tấn công toàn bộ.
“Ai biết lí do tại sao Atticus sẵn sàng biện hộ cho Tom Robinson mặc kệ phải đối mặt với sự nhỏ nhen và nạn phân biệt chủng tộc?”
“Em cá Lena Ravenwood biết ạ,” Eden nói, mỉm cười ngây thơ với cô English. Lena cúi xuống nhìn những dòng kẻ trong cuốn sổ, nhưng không nói một lời nào.
“Thôi đi,” tôi nói nhỏ, nhưng hơi to. “Cậu biết đó không phải tên cô ấy mà.”
“Có thể phải mà. Cô ta sống với con quái vật đó.” Charlotte nói.
“Cẩn thận những gì cậu nói đấy. Thấy bảo 2 người họ là một đôi.” Emily rút ra quả đại bác.
“Thôi nào.” Cô English ngoảnh đôi mắt nhìn được về phía chúng tôi, và tất cả đều im lặng.
Lena nhích chân, chiếc ghế của cô ấy cọ lớn tiếng vào sàn nhà. Tôi nhích lên phía trước, cố gắng trở thành bức tường giữa Lena và thuộc hạ của Emily như có thể làm lệch hướng những bình luận của họ.
Cậu không thể.
Cài gì? Tôi bật dậy, giật mình. Tôi nhìn xung quanh, nhưng chẳng có ai đang nói chuyện với tôi cả, không một ai. Tôi nhìn Lena. Cô ấy vẫn đang nửa giấu mình trong cuốn sổ. Mơ về cô gái có thực và nghe những bài hát trong tưởng tượng vẫn còn chưa đủ đâu. Giờ tôi còn phải nghe những âm thanh lạ nữa đấy.
Toàn bộ chuyện của Lena thực sự đang đổ ập vào người tôi. Tôi chắc là tôi phải có trách nhiệm. Emily và những người còn lại sẽ không ghét cô ấy nhiều như thế nếu đó không phải là tôi.
Họ vẫn sẽ ghét.
Lại nữa, âm thanh nhỏ chỉ vừa đủ để tôi nghe thấy, giống như nó đang vọng ra từ phía sau đầu tôi.
Eden, Charlotte, và Emily vẫn đang khai hỏa. Lena thậm chí không chớp mắt, cứ như cô ấy có thể chặn lại họ, chỉ cần cô ấy tiếp tục viết vào cuốn sổ.
“Có vẻ như Harper Lee nói rằng, bạn không thể thực sự biết được ai cho đến khi bạn đặt chân vào chiếc giày của người đó. Các bạn hiểu điều đó như thế nào? Ai biết?”
Harper Lee chưa bao giờ sống ở Gatlin.
Tôi nhìn xung quanh, ngăn một tiếng cười. Emily nhìn tôi, giống như tôi là một tên đần.
Lena giơ tay. “Em nghĩ điều đó có nghĩa là bạn phải cho người khác một cơ hội trước khi phán xét họ. Bạn có nghĩ thế không Emily?” Cô ấy nhìn Emily và mỉm cười.
“Đồ quái vật.” Emily nói qua kẽ răng.
Cậu không biết.
Tôi nhìn gần hơn vào Lena. Cô ấy đã thôi không viết ở cuốn sổ, giờ đang viết lên bàn tay bằng mực đen. Tôi không phải nhìn để xem đó là gì. Một con số nữa. 151. tôi thắc mắc nó có nghĩa gì, và tại sao nó không được ghi vào cuốn sổ. Tôi chúi đầu trở lại cuốn Silver Surfer.
“Giờ hãy nói về Boo Radley. Điều gì khiến các em tin anh ta đã để lại quà cho những đứa trẻ nhà Finch?”
“Hắn ta cũng giống Lão già Ravenwood. Chắc chắn hắn ta đã dụ dỗ những đứa trẻ đó vào nhà mình để giết chúng.” Emily nói nhỏ, đủ to để Lena nghe thấy nhưng đủ bé để cô English không nghe được. Và rồi ông ta đặt những xác chết trong chiếc xe tang và mang chúng ra khỏi nơi xa xôi hẻo lánh và chôn chúng.”
Im miệng.
Tôi lại nghe thấy âm thanh đó trong đầu, và một thứ gì đó nữa. Đó là một âm thanh vỡ ra. Yếu ớt.
“Và ông ta cũng có cái tên điên rồ như Boo Radley. Lại gì nữa đây?”
“Cậu nói đúng đấy, đó là cái tên Thánh mà chẳng ai còn dùng nữa.”
Tôi cứng đơ. Tôi biết bọn họ đang nói về Lena. “Emily, sao cậu không để chuyện đó thôi đi nhỉ?” Tôi bắn trả.
Cô ta nheo mắt lại. “ông ta là một con quái vật. Bọn chúng đều là như vậy và mọi người đều biết điều đó.”
Tôi nói là im miệng.
Âm thanh nứt ra, trở nên to hơn và bắt đầu vỡ vụn. Tôi nhìn quanh. Âm thanh đó là gì thế? Lạ hơn nữa, có vẻ như không ai nghe tiếng cả – giống như giọng nói.
Lena nhìn thẳng về phía trước, quai hàm cô ấy siết chặt lại. Cô ấy đang tập trung vào một điểm ở phía trước căn phòng một cách không bình thường, giống như cô ấy không thể nhìn thứ gì khác ngoài điểm đó. Căn phòng như nhỏ đi, thu hẹp lại.
Tôi nghe thấy tiếng chiếc ghế của Lena lê vào sàn một lần nữa. Cô ấy ra khỏi chỗ , tiến thẳng về phía tủ sách dưới cửa sổ, ở bên phòng. Giống như giả vờ gọt bút chì có thể chạy trốn thứ không thể chạy trốn: quan tòa và bồi thẩm đoàn của Jackson. Chiếc gọt bút chì bắt đầu gây ra tiếng.
“Là Melchizedek.”
Thôi đi.
Tôi vẫn có thể nghe được tiếng gọt bút chì.
“Bà tớ nói đó là tên của quỷ dữ.”
Thôi đi thôi đi thôi đi.
“Cũng như ông ta.”
ĐỦ RỒI!
Giờ thì giọng nói quá to. Tôi bịt tai vào. Tiếng gọt bút chì dừng lại. Kính bắt đầu bay, vỡ vụn vào không khí khi cửa sổ đột nhiên vỡ tan – cửa sổ đối diện với dãy của chúng tôi, ngay chỗ Lena đứng gọt bút chì. Ngay chỗ Charlotte, Eden, Emily, và tôi. Họ hét lên và chui ra khỏi chỗ. Đó là lúc tôi nhận ra âm thanh vỡ ra đó là gì. Sức ép. Những vết nứt nhỏ xíu trong kính, lan ra giống như những ngón tay cho đến khi cửa sổ đổ ập vào bên trong như bị kéo bằng một sợi chỉ.
Hỗn loạn. Con gái kêu la lên. Mọi người trong lớp bò ra khỏi chỗ. Ngay cả tôi cũng nhảy lên.
“Đừng sợ. Các em có sao không?” Cô English nói, cố gắng lấy lại kiểm soát. Tôi tiến thẳng đến chỗ gọt bút chì. Tôi muốn chắc rằng Lena vẫn ổn. Cô ấy không ổn. Cô ấy đang đứng gần cửa sổ bị vỡ, bị những mảnh kính bao quanh, trông thất kinh. Khuôn mặt cô ấy trông còn trắng hơn bình thường, đôi mắt to hơn và xanh hơn. Giống như tối hôm qua trong cơn mưa. Nhưng đôi mắt đó bây giờ trông khác, chúng đang hoảng sợ. Cô ấy không còn dũng cảm chút nào nữa.
Cô ấy giơ 2 bàn tay lên, một bên bị cắt phải, đang chảy máu, những giọt máu màu đỏ rơi lộp bộp xuống vải lót sàn nhà.
Tôi không cố ý —
Có phải cô ấy đã làm vỡ kính? Hay kính đã tự vỡ và cắt vào cô ấy?
“Lena—”
Cô ấy chạy lao ra khỏi phòng, trước khi tôi có thể hỏi xem cô ấy có sao không.
“Cậu thấy không, cô ta đã làm vỡ cửa sổ! Cô ta đập bằng thứ gì đó khi cô ta đi đến.”
“Chắc chắn cô ta đã đấm vào kính, chính mắt tớ đã nhìn thấy!”
“Thế sao cô ta không phun ra máu tý nào?”
“Cậu là thể loại gì đấy? CSI chắc? Nó đã cố giết bọn mình đấy.”
“Tớ phải gọi bố đây. Cô ta cũng bị điên, giống chú của cô ta.”
Họ cứ như một đàn mèo hoang đang nổi giận, hét vào nhau. Cô English cố gắng lấy lại sự ổn định, nhưng điều đó đòi hỏi sự không thể. “Các em bình tĩnh nào. Không có lí do gì phải sợ cả. Chỉ là tai nạn thôi. Đó chắc chắn không phải thứ gì không thể lí giải được với một cánh cửa sổ cũ và cơn gió.”
Nhưng chẳng ai tin điều đó có thể lí giải được với một cánh cửa sổ cũ và cơn gió. Là cháu gái Lão già Ravenwood và cơn bão thì đúng hơn. Cơn bão với ánh mắt xanh lá cây vừa ập vào thành phố. Bão tố Lena. Một điều chắc chắn, thời tiết đã thay đổi. Gatlin chưa bao giờ có cơn bão như thế này.
Và chắc hẳn cô ấy không biết ngoài trời đang mưa.
