Bộ tiểu thuyết Caster Chronicles
9.11 – Va chạm
Lúc vào trong ô tô, tóc tôi đã ướt sũng. Cơn bão đang được hình thành cả tuần nay. Người ta phát chương trình tin vắn thời tiết trên mọi đài phát thanh mà tôi thu được, không quan tâm chuyện con Beater chỉ bắt được 3 kênh, tất cả đều là AM. Mây trở thành màu đen kịt, và bởi vì đang là mùa bão nên chẳng có thứ gì nhìn được rõ cả. Nhưng chuyện đó không quan trọng. Tôi phải làm cho đầu óc minh mẫn hơn và hình dung được chuyện gì đang xảy ra, mặc dù tôi không biết mình đang đi đến nơi nào.
Tôi thậm chí phải bật đèn pha để lái xe ra khỏi bãi đỗ. Tôi không thể thấy bất cứ thứ gì cách xa hơn 1m từ trong xe. Đây không phải là ngày để lái xe. Sét cứa ngang bầu trời phía trước, tôi bắt đầu đếm, như Amma đã dạy vài năm trước—1, 2, 3. Sấm nổ, có nghĩa là cơn bão không còn xa nữa — 3 dặm nữa, nếu tính theo cánh tính của Amma.
Tôi dừng lại chỗ đèn đỏ gần Jackson, một trong 3 cái trong thị trấn này. Tôi không biết mình phải làm gì tiếp theo. Cơn mưa đang khoan vào trên con Beater. Đài radio đã giảm xuống mức nhỏ nhất, nhưng tôi nghe thấy gì đó. Xoay nút chỉnh âm lượng và bài hát tràn ra từ bộ loa dở tệ.
Trăng 16.
Bài hát đã biến mất khỏi list nhạc của tôi. Bài hát không một ai khác nghe thấy. Bài hát Lena Duchannes đã chơi bằng viola. Bài hát làm tôi phát điên.
Đèn giao thông chuyển sang màu xanh, con Beater chòng chành đi tiếp. Tôi đang trên đường đến, tôi hoàn toàn không biết tôi định đi tới đâu.
Chớp xé toạc bầu trời. 1, 2. Cơn bão đang đến gần hơn. Tôi bấm vào cần gạt nước, nhưng chẳng có tác dụng gì, tôi thậm chí không thấy được nửa đường. 1. Sấm nổ phía trên nóc xe và mưa rơi thẳng xuống từ bầu tời. Kính chắn gió rung rung lên cứ như nó có thể bay đi bất cứ lúc nào, mà đây là con Beater, nó có thể bay đi mất lắm.
Không phải tôi đang săn đuổi cơn bão, là cơn bão đang săn đuổi tôi, và nó đã tìm thấy tôi. Tôi chỉ đủ khả năng giữ bánh xe lê trên con đường trơn trượt. Con Beater vắt đầu lượn, trượt qua lại giữa 2 làn đường của Tuyến Đường 9.
Tôi không thể nhìn thấy gì. Tôi đạp phanh, lê vào bóng tối. Đèn pha chập chờn, trong một giây và một đôi mắt to màu xanh lá cây nhìn chằm chằm về phía tôi từ nơi giữa con đường. Lúc đầu tôi nghĩ đó chỉ là một con hươu. Nhưng tôi đã nhầm.
Có người trên đường.
Tôi kéo tay lái bằng cả 2 tay, mạnh nhất có thể, người tôi đập vào bên cửa.
Bàn tay người đó duỗi ra. Tôi nhắm mắt lại, chờ sự va chạm, nhưng không có gì.
Con Beater giật mạnh thình lình và dừng lại, không nhiều hơn khoảng cách 1m với người đó. Đèn pha vẽ thành một đường tròn trắng nhợt trong cơn mưa, phản chiếu một chiếc áo mưa pông-sô rẻ tiền mà bạn có thể mua ở hiệu thuốc với 3 đô la. Đó là một cô gái. Chậm rãi, cô ấu bỏ chiếc mũ áo mưa xuống khỏi đầu để cơn mưa trút xuống mặt. Mắt xanh, tóc đen.
Lena Duchannes.
Tôi không thể thở được. Tôi biết cô ấy có đôi mắt màu xanh lá cây, tôi đã nhìn thấy từ trước rồi. Nhưng đêm nay, chúng khác hơn – khác hơn bất cứ đôi mắt nào mà tôi đã từng thấy. Chúng to lớn và xanh một cách không bình thường, màu xanh của điện, giống như tia chớp từ cơn bão. Đứng ở trong mưa như thế, cô ấy không giống một con người chút nào.
Tôi loạng choạng ra khỏi con Beater để đi vào làn mưa, để cửa mở, động cơ chạy. Không ai trong 2 người chúng tôi nói gì, chỉ đứng giữa Tuyến đường 9 trong cơn mưa như trút nước mà bạn chỉ có thể nhìn thấy trong mùa bão hoặc mùa gió đông bắc. Chất Adrenaline đang bơm qua các tĩnh mạch trong cơ thể, và các cơ căng cứng như thể cơ thể tôi vẫn đang chờ đợi cú va chạm đó.
Tóc Lena bay phần phật trong gió, nhỏ giọt vì mưa. Tôi bước về phía cô ấy, và thứ đó đập vào tôi. Chanh ướt. Hương thảo ướt. Đột nhiên, giấc mơ quay về, như những ngọn sóng va vào nhau trên đầu. Chỉ có điều lần này, khi cô ấy vụt khỏi tay tôi, tôi thấy được khuôn mặt cô ấy.
Mắt xanh và tóc đen. Tôi đã nhớ ra. Là cô ấy. Cô ấy đứng ngay trước mặt tôi.
Tôi chắc chắn phải tìm hiểu.
Tôi chộp lấy cổ tay cô ấy. Chúng đây, những vết xước nhỏ hình mặt trăng, đúng nơi móng tay tôi ấn vào trong giấc mơ. Khi tôi chạm vào cô ấy, dòng điện chạy suốt cơ thể tôi. Sét vừa đánh xuống một cây không quá 3m từ nơi chúng tôi đang đứng, chia tách thân cây gọn gàng làm đôi. Nó bắt đầu cháy âm ỉ.
“Cậu điên à? Hay là một tên lái xe thậm tệ?” Cô ấy tránh xa ra khỏi tôi, đôi mắt xanh lóe lên – vì giận dữ? Vì cái gì đó.
“Là cậu.”
“Cậu đang định làm gì, giết tôi à?”
“Cậu có thật.” Những từ ngữ phát ra từ miệng tôi như chứa đầy bông.
“Một xác chết có thật. Nhờ cậu cả đấy.”
“Mình không điên. Mình nghĩ mình đã bị điên nhưng không phải. Là cậu. Cậu đang đứng trước mặt mình.”
“Không lâu đâu.” Cô ấy quay lưng lại với tôi và đi tiếp con đường. Điều này không theo cách mà tôi đã tưởng tượng.
Tôi chạy, đuổi kịp cô ấy. “Cậu xuất hiện từ nơi bí ẩn và rồi thình lình ở trên đường cao tốc.”
Cô ấy đột nhiên phẩy tay, như phẩy đi ý tưởng đó. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy chiếc xe đen dài trong bóng tối. Chiếc xe tang với nắp ca-bô dựng lên. “Này, tôi đang tìm một người có thể giúp tôi thiên tài ạ! Xe của chú tôi chết máy rồi. Chắc cậu chỉ lái đến gần. Cậu không cần phải cố đâm tôi đâu.
“Là cậu trong những giấc mơ đó, và bài hát. Bài hát kì lạ trong iPod của mình.”
Cô ấy quay lại. “Giấc mơ nào? Bài hát nào? Cậu say à, hay đây thuộc một trong những trò buồn cười?”
“Mình biết đó là cậu. Cậu có nhiều vết trên cổ tay.”
Cô ấy lật bàn tay và nhìn xuống, lúng túng. “Đây sao? Tôi có nuôi chó. Thôi đi.”
Nhưng tôi biết tôi không nhầm. Giờ thì tôi có thể thấy rõ khuôn mặt cô ấy trong giấc mơ. Có lẽ nào cô ấy không biết?
Cô ấy kéo mũ trùm đầu lên và bắt đầu đi bộ đến Ravenwood trong cơn mưa như trút nước. Tôi đuổi theo cô ấy. “Gợi ý nhé. Lần tới đừng rời khỏi xe ra giữa đường trong lúc bão. Gọi 911 ý.”
Cô ấy vẫn đi. “Tôi không định gọi 911 đâu. Tôi không được lái xe. Tôi mới có giấy phép học lái xe thôi. Với lại điện thoại của tôi cũng hỏng rồi.” Rõ ràng cô ấy không thuộc về nơi này. Bạn chỉ bị cảnh sát tấp vào lề đường khi lái sai bên đường.
Cơn bão đang đến. Tôi hét to để át tiếng của cơn mưa. “Vậy để mình đưa cậu về nhà. Cậu không nên ở ngoài này.”
“Không cám ơn nhé. Tôi thích đợi người nào đó gần đâm vào tôi hơn.”
“Chẳng có người nào đó nào nữa đâu. Có thể vài giờ nữa mới có người đi đến.”
Cô ấy vẫn tiếp tục đi. “Không vấn đề. Tôi sẽ đi bộ.”
Tôi không thể để cô ấy đi lang thang một mình trong cơn mưa như trút nước này. Mẹ tôi dạy tôi phải tốt hơn thế. “Mình không thể để cậu đi bộ về nhà trong lúc trời như thế này được.” Đúng lúc đó sấm nổ trên đầu chúng tôi, mũ trùm đầu của cô ấy bị thổi bay. “Mình sẽ lái xe như bà cậu lái. Mình sẽ lái xe như bà cậu lái mà.”
“Cậu sẽ không nói như thế nếu cậu gặp bà tôi.” Gió bắt đầu thổi. Bây giờ thì cô ấy cũng đang hét lên.
“Nào,”
“Sao?”
“Xe. Vào trong xe. Với mình.”
Cô ấy nhìn tôi. Và trong một giây, tôi không chắc cô ấy có nhượng bộ hay không. “Tôi đoán an toàn hơn là đi bộ, đi với cậu trên đường.
Con Beater ướt sũng. Link sẽ đánh mất nó khi cậu ấy nhìn thấy mất. Cơn bão khác hơn khi chúng tôi ở trong xe. Cả ồn ào lẫn yên tĩnh hơn. Tôi có thể nghe thấy tiếng mưa đập vào nóc xe, nhưng nó gần như bị át đi bởi âm thanh của trái tim tôi đang đập và tiếng 2 hàm răng va vào nhau. Tôi vào lái. Tôi biết rõ Lena đang ngồi cạnh tôi, chỉ cách vài cm ở ghế hành khách. Tôi lén nhìn.
Mặc dù cô ấy là một nỗi đau nhưng cô ấy thật đẹp. Đôi mắt xanh to lớn. Tôi không thể hình dung tại sao tối nay chúng lại khác như thế. Cô ấy có bộ lông mi dài nhất mà tôi đã từng thấy, làn da trắng càng trắng hơn với sự tương phản của mái tóc đen bị rối. Ngay dưới mắt bên trái là một vết bớt nâu nhạt nhỏ xíu ở gò má. Cô ấy trông không giống một ai ở Jackson. Cô ấy không giống bất cứ ai mà tôi đã nhìn thấy.
Cô ấy kéo chiếc áo mưa ướt qua đầu. Chiếc áo phông đen và quần jean bám vào người giống như vừa bị ngã xuống bể bơi, chiếc áo gile xám nhỏ giọt đều đều vào chỗ ghế ngồi giả da thuộc. “Cậu đ-đang n-nhìn.”
Tôi nhìn ra hướng khác, chỗ nào cũng được nhưng không phải là cô ấy. “Có lẽ cậu nên cởi chiếc áo đó ra. Nó chỉ làm cậu lạnh hơn thôi.”
Cô ấy dò dẫm những chiếc cúc bằng bạc cầu kì trên chiếc áo gile, không thể kiểm soát được 2 bàn tay đang run lên. Tôi với tới trước, cô ấy đông cứng. Giống như tôi to gan dám chạm vào cô ấy lần nữa. “Mình sẽ bật chế độ sưởi.”
Cô ấy quay lại với những chiếc cúc. “C-cám ơn.”
Hai bàn tay cô ấy – nhiều mực hơn – bị hoen ra vì nước mưa. Tôi chỉ nhìn được vài số. Có lẽ là 1 số 1 hay số 7, 1 số 5, 1 số 2. 152. Có nghĩa gì đây?
Tôi nhìn xuống ghế sau tìm tấm chăn quân đội cũ mà Link thường để, nhưng lại chỉ có một chiếc túi ngủ cũ nát, có lẽ từ lần cậu ấy có vấn đề với bố mẹ và phải ngủ ở xe. Nó có mùi giống khói lửa trại cũ và tầng hầm mốc meo. Tôi đưa cho cô ấy.
“ừmmmm. Tốt hơn rồi.” Cô ấy nhắm mắt lại. Tôi có thể cảm nhận sự dễ chịu của cô ấy trong hơi ấm của máy sưởi, và tôi thả lỏng người, chỉ ngắm nhìn cô ấy. Tiếng răng lập cập của cô ấy đã giảm đi. Sau đó chúng tôi lái xe trong im lặng. Âm thanh duy nhất ở đây là cơn bão và tiếng bánh xe quay tròn bắn tung tóe nước trên đường. Cô ấy kẻ những hình khối trên cửa sổ đầy sương bằng ngón tay. Tôi cố gắng giữ mắt mình trên đường đi, cố gắng nhớ lại phần còn lại của giấc mơ – những chi tiết chứng minh cô ấy là, ừm, cô ấy, và đó là tôi.
Nhưng tôi càng cố gắng, nhưng chi tiết lại càng mờ đi vào trong cơn mưa, đường cao tốc, những cánh đồng thuốc lá bị xả rác bằng những dụng cụ ở nông trại cũ và những chuồng ngữa cũ hỏng. Chúng tôi đi đến ngoại ô thị trấn , và tôi có thể thấy ngã 3 đường ở phía trước. Nếu bạn rẽ trái, thẳng về phía nhà tôi, bạn sẽ gặp phố River, nơi có những ngôi nhà trước chiến tranh được sửa chữa xếp thành hàng dọc sông Santee. Đó cũng là lối thoát khỏi thành phố. Khi chúng tôi đến ngã 3, tôi tự nhiên chuẩn bị rẽ trái, như một thói quen. Thứ duy nhất ở bên phải là đồn điền nhà Ravenwood và chẳng có ai từng đến đó cả.
“Không, đợi đã. Bên này.” Cô ấy nói.
“À, ừ, mình quên.” Tôi cảm thấy buồn nôn. Chúng tôi trèo lên ngọn đồi, thẳng hướng trang viên Ravenwood, ngôi nhà lớn. Tôi đã nghĩ quá nhiều chuyện cô ấy là ai đến nỗi tôi quên mất cô ấy là ai. Cô gái xuất hiện trong giấc mơ của tôi hàng tháng nay, cô gái tôi không thể ngừng nghĩ về, là cháu giá của Macon Ravenwood, và tôi đang lái xe đưa cô ấy “lâu đài ma ám” – đó là cách chúng tôi gọi nơi đó.
Đó là cách tôi đã gọi nơi đó.
Cô ấy nhìn xuống 2 bàn tay. Tôi không phải là người duy nhất biết cô ấy sống ở “lâu đài ma ám”. Tôi tự hỏi cô áy đã nghe được gì ở hành lang, nếu cô ấy biết mọi người đang nói về mình. Ánh nhìn không thoải mái trên khuôn mặt đã nói rằng cô ấy biết. Tôi không biết tại sao, nhưng tôi không thể chịu được khi thấy cô ấy như vậy. Tôi cố gắng nghĩ đến thứ gì đó phá vỡ sự im lặng. “Tại sao cậu lại chuyển đến nhà chú? Thường thì mọi người cố gắng thoát khỏi Gatlin, chẳng có ai lại chuyển đến đây cả.”
Tôi nghe thấy sự khuây khỏa trong giọng nói cô ấy. “Mình đã từng sống ở rất nhiều nơi, New Orleans, Savannah, Florida Keys, Virginia vài tháng. Mình cũng từng sống ở Barbados trong một thời gian.”
Tôi thấy cô ấy không trả lời thẳng vào câu hỏi, nhưng tôi không thể không nghĩ tới chuyện tôi sẵn sàng chết để sống ở một trong những nơi đó, kể cả trong một mùa hè. “Bố mẹ cậu đâu?”
“Họ chết rồi.”
Tôi cảm thấy ngực mình thắt lại. “Xin lỗi.”
“Không sao đâu. Họ mất từ khi mình 2 tuổi. Mình thậm chí không cả nhớ họ. Mình đã từng sống với rất nhiều họ hàng, chủ yếu là bà. Bà phải đi một chuyến trong vài tháng. Đó là lý do mình sống với chú.”
“Mẹ mình cũng mất rồi. tai nạn ô tô.” Tôi không biết tại sao tôi nói, tôi đã dành rất nhiều thời gian cố không nói tới việc này.
“Mình rất tiếc.”
Tôi không nói “không sao”. Tôi có cảm giác cô ấy là kiểu người biết chuyện này không phải là không sao.
Chúng tôi dừng lại trước một cánh cổng đen bằng sắt rèn bị hư hỏng vì mưa gió. Trước mặt tôi, trên ngọn đồi đang dâng cao, chỉ nhìn thấy rõ qua màn sương, là tàn tích xiêu vẹo còn lại của ngôi nhà đồng điền cổ nhất và nhiều tai tiếng nhất ở Gatlin. Trang viên Ravenwood. Tôi chưa bao giờ đến gần nơi này. Tôi tắt máy. Giờ cơn bão đã chuyển thành một cơn mưa phùn nhẹ nhàng và đều đều. “Hình như sấm chớp đã đi rồi.”
“Mình chắc nó còn đến nhiều nơi nữa.”
“Có thể, nhưng không phải tối nay.”
Cô ấy nhìn tôi, tò mò. “Đúng. Mình nghĩ tối nay thế này là xong rồi.” Đôi mắt cô ấy trông khác, chúng đã phai thành một gam màu xanh ít dữ dội hơn, và, không hiểu sao lại nhỏ hơn – không nhỏ, nhưng trông bình thường hơn.
Tôi bắt đầu mở cánh cửa chỗ tôi để đi cùng cô ấy lên nhà.
“Không, đừng.” Cô ấy trông xấu hổ. “Chú mình là kiểu người rất nhút nhát.” Đó là lối nói giảm nói tránh.
Cánh cửa bên tôi mở một nửa. Cánh cửa bên cô ấy mở một nửa. Cả 2 coi đều bị ướt, nhưng chúng tôi chỉ ngồi đó, không nói câu nào. Tôi biết điều tôi muốn nói, nhưng tôi cũng biết tôi không thể nói ra. Không điều nào có nghĩa, nhưng tôi biết một điều, một khi tôi lái xe xuống ngọn đồi và quay trở lại tuyến đường 9, mọi thứ sẽ ngươc lại. Mọi thứ sẽ lại có nghĩa. Có phải không?
Cô ấy noi trước. “Cám ơn, mình đoán vậy.”
“Vì đã không đâm cậu à?”
Cô ấy mỉm cười. “Ừ, đúng đấy. Và đi nhờ nữa.”
Tôi nhìn nụ cười của cô ấy với tôi, giống như 2 chúng tôi là bạn. Điều này thì không thể. Tôi bắt đầu cảm thấy ngột ngạt, giống như tôi phải thoát khỏi nơi này. “Không có gì đâu. Ý mình là, tuyệt lắm. Đừng bận tâm.” Tôi lật chiếc mũ áo bóng rổ, cái cách mà Emory làm khi một trong những cô gái cậu ta đá cố gắng nói chuyện lại trong hành lang.
Cô ấy nhìn tôi, lắc đầu, và tung chiếc tui ngủ về phía tôi, hơi mạnh. Nụ cười biến mất. “Sao cũng được. Gặp lại cậu sau.” Cô ấy quay lưng lại, bước vào cánh cổng, chạy lên dốc, lối lái xe lầy lội chỗ nhà. Tôi đóng sầm cửa lại.
Chiếc túi ngủ nằm chỗ ghế ngồi. Tôi nhặt nó lên và vứt ra đằng sau. Chiếc túi ngủ vẫn còn mùi lửa trại mốc meo, nhưng cũng phảng phất mùi của chanh và hương thảo. Tôi nhắm mắt lại. Khi tôi mở mắt, cô ấy đã đi đến khoảng đường lái xe vào nhà.
Tôi cuộn cửa sổ xuống. “Cô ấy có một mắt giả bằng thủy tinh.”
Lena nhìn lại tôi. “Cái gì?”
Tôi nói to, mưa nhỏ giọt vào cánh cửa xe. “Cô English. Cậu phải ngồi ở hướng khác, nếu không cô ấy sẽ bắt cậu trả lời.”
Cô ấy mỉm cười khi những hạt mưa lăn dài trên khuôn mặt. “Chắc là mình thích trả lời.” Cô ấy quay trở lại Ravenwood và chạy lên những bậc thềm chỗ mái hiên.
Tôi sang số lùi và lái xe về ngã 3, quay trở lại con đường tôi đã đi suốt cả cuộc đời. Cho đến hôm nay. Tôi nhìn thấy thứ gì đó sáng chỗ nứt trên ghế. Một chiếc cúc bằng bạc.
Tôi đút nó vào túi quần và tự hỏi tối nay sẽ mơ thấy gì.
