Portfolio
My Blog
Scroll down to discover
Search
Categories

Bộ tiểu thuyết Caster Chronicles

January 24, 2013Category : Thập cẩm

9.02 – Mơ

Rơi

Tôi đang rơi tự do, ngã nhào vào không khí.

“Ethan!”.

Cô ấy gọi tôi và giọng nói đó làm tim tôi đập mạnh.

“Cứu mình với!”.

Cô ấy cũng đang rơi. Tôi đưa tay ra, cố với lấy cô ấy. Tôi vươn ra phía trước nhưng tất cả những gì tôi bắt được chỉ là không khí. Không có mặt đất dưới chân, tôi đang vồ lấy bùn. Chúng tôi đã chạm được vào đầu ngón tay nhau, tôi thấy được những tia sáng màu xanh lá cây trong bóng tối.

Rồi cô ấy trượt khỏi những ngón tay tôi và tất cả những gì tôi cảm nhận được là sự mất mát.

Chanh và hương thảo. Kể cả sau khi mất cô ấy, tôi vẫn có thể ngửi thấy cô ấy .

Nhưng tôi không thể bắt được cô ấy.

Và tôi không thể sống mà thiếu người đó.

Tôi bật dậy thình lình, cố gắng giữ nhịp thở bình thường. “Ethan Wate! Dậy mau! Ta sẽ không để cháu muộn học ngay ngày đầu tiên đâu.” Tôi nghe được giọng nói của Amma gọi từ tầng dưới.

Mắt tôi tập trung vào khoảng ánh sáng lờ mờ trong bóng tối. Tôi có thể nghe thấy tiếng mưa xa xa đập vào những khung cửa chớp trong đồn điền cũ của nhà. Hẳn là trời đang mưa. Hẳn là trời sáng rồi. Hẳn là tôi đang ở trong phòng mình.

Phòng tôi nóng, ẩm ướt, vì mưa. Sao cửa sổ phòng tôi lại mở ra?

Đầu tôi đang rất đau. Tôi ngã xuống giường trở lại và giấc mơ lùi dần như những lần trước. Tôi vẫn an toàn trong phòng mình, trong ngôi nhà cổ, trong cùng chiếc giường bằng gỗ gụ cọt kẹt mà có lẽ đã có 9 đời nhà Wates đã ngủ trước tôi, nơi mà mọi người không bị rơi ra từ những lỗ đen bằng bùn và chưa bao giờ có chuyện gì thực sự xảy ra cả.

Tôi ngước lên nhìn vào trần nhà trát thạch cao, sơn màu bầu trời để giữ những chú ong thợ khỏi làm tổ. Có chuyện gì với tôi thế này?

Tôi đã mơ giấc mơ này hàng tháng nay. Mặc dù tôi không hoàn toàn nhớ được tất cả, phần mà tôi nhớ luôn luôn giống nhau. Cô gái đang rơi. Tôi đang rơi. Tôi phải giữ lấy, nhưng tôi không thể. Nếu tôi buông tay điều gì đó khủng khiếp sẽ xảy ra với cô ấy. Vấn đề chính là, tôi không thể buông tay, tôi không thể mất cô ấy. Cứ như tôi đang yêu vậy dù tôi không biết cô ấy như thế nào. Như một loại tình yêu nào đó trước ánh nhìn đầu tiên vậy.

Thật điên rồ, vì đó chỉ là một cô gái  trong giấc mơ mà thôi, tôi thậm chí không biết cô ấy trông như thế nào. Tôi đã mơ giấc mơ đó nhiều tháng nay nhưng chưa bao giờ tôi nhìn thấy khuôn mặt cô ấy cả, có thể là tôi không nhớ được. Tất cả những gì tôi biết là bụng tôi quặn thắt mỗi lần tôi mất cô ấy. Cô ấy vụt thoát khỏi những ngón tay tôi và dạ dày tôi như lộn hết ra ngoài.- cảm giác như bạn đang ở trên tàu lượn siêu tốc và chiếc xe làm một cú rơi mạnh.

Bồn chồn như có những con bươm bướm trong dạ dày. Đó quả là một phép ẩn dụ không đúng. Giống như những con ong hiếu chiến hơn.

Có lẽ tôi đang quên dần đi hoặc có lẽ tôi chỉ cần đi tắm thôi. Tai phone vẫn đang ở quanh cổ và khi tôi nhìn xuống chiếc iPod, thấy một bài hát mà tôi không hề biết.

Trăng 16.

Cái gì đây? Tôi bấm vào bài hát, giai điệu của bài hát cứ âm vang trong đầu. Tôi không thể nhận ra giọng hát đó nhưng tôi cảm thấy mình đã bài hát đó từ trước rồi.

Trăng 16, 16 năm,

16 nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất của anh

16 lần em mơ thấy những giọt nước mắt anh

Rơi, rơi qua bao nhiêu năm…

Bài hát thật buồn, sợ hãi – gần như là thôi miên. “ Ethan Lawson Wate!” Tôi có thể nghe thấy giọng Amma gọi qua tiếng nhạc.

Tôi tắt đi và ngồi lên giường, kéo mạnh chăn phủ, ga trải giường của tôi giống như là bị cát lấp vậy. Nhưng tôi biết không phải.

Nó bẩn quá thôi, móng tay tôi bị dính đầy bùn đen như lần cuối tôi ở trong giấc mơ.

Tôi vo ga trải giường lại, dí nó xuống thùng mây có chiếc áo nịt len đầy mồ hôi mà tôi vừa mặc ở buổi tập hôm qua. Tôi đi tắm và cố quên hết về giấc mơ, tôi cọ rửa bàn tay và những mẩu đất khô màu đen trong giấc mơ của tôi biến mất. Nếu tôi không nghĩ về nó, nó sẽ không xảy ra. Đó là phương pháp để chống chọi với hầu hết tất cả mọi thứ vào vài tháng trước của tôi.

Dù tôi có cọ rửa đôi tay thế nào đi nữa nhưng trái tim tôi vẫn không ngừng đập thình thích và qua mùi xà phòng Ivory và dầu gội đầu mua ở Stop & Shop, tôi vẫn có thể ngửi được mùi hương đó, chỉ thoang thoảng thôi nhưng tôi biết nó tồn tại ở đây.

Chanh và hương thảo.

Tôi đi xuống tần dưới để trấn tĩnh lại mọi thứ. Tại bàn ăn sáng, Amma đẩy đĩa sứ cổ màu xanh và trắng – đĩa gốm sứ, mẹ tôi gọi như thế – đựng trứng rán, thịt lợn xông khói, bánh mì nướng phết bơ và yến mạch – trước mặt tôi. Amma là quản gia của gia đình tôi, mà bà giống bà nội của tôi hơn, chỉ có điều bà lanh lẹ và xấu tính hơn bà nội thật sự của tôi. Thực ra bà đã nuôi tôi lớn và bà cảm thấy việc cho tôi lớn thêm vài cm là sứ mệnh cá nhân của mình, cho dù tôi cao gần 1m90 rồi.

Sáng nay tôi tự nhiên cảm thấy rất đói, cứ như một tuần rồi tôi chưa ăn vậy. Tôi ăn ngấu nghiến chỗ trứng và 2 miếng thịt xông khói trong đĩa, cảm thấy đã đỡ hơn. Tôi cười toe toét với cái miệng phồng.

“Đừng keo kiệt với cháu, Amma. Đây là ngày đầu tiên đi học mà”

Bà ném phịch cốc OJ khổng lồ, Một cốc sữa to hơn nữa – là sữa nguyên chất, loại duy nhất mà chúng tôi uống ở đây – trước mặt tôi.

“Không có sô-cô-la sữa ạ?” Tôi uống sô-cô-la sữa theo cái cách mà mọi người hay uống coca hay là cafe.

“T.H.I.C.H N.G.H.I” Amma nói như kiểu chơi trò ô chữ với mọi thứ, càng dài càng tốt và bà rất thích dùng kiểu này. Cái kiểu đánh vần từng từ, từng chữ cứ như là bà đang đào bới trong đầu bạn vậy, lúc nào cũng thế. “Tập làm quen đi và đừng nghĩ bước chân được ra khỏi cửa nếu không uống hết cốc sữa mà ta đưa cho cháu.

“Vâng thưa bà”

“Cháu ăn mặc diện ghê đấy.”

Tôi không hề. Tôi đang mặc chiếc quần Jeans và áo phông đã bạc, như mọi ngày thôi. Tất cả bọn họ đều nói những thứ khác nhau; hôm nay là xe máy Harley Davidson. Và đôi giầy Chuck Taylors màu đen mà tôi đã dùng 3 năm nay.

“Ta nghĩ cháu phải cát tóc rồi chứ” Câu nói ấy như một sự khiển trách, nhưng rồi tôi mới nhận ra đó thực sự là gì – chỉ là một thứ tình cảm mộc mạc.

“Cháu nói lúc nào thế?”

“Cháu không biết đôi mắt là cửa sổ tâm hồn à?”

“Có lẽ cháu chẳng muốn cửa sổ của ai nhòm vào của cháu đâu.”

Amma phạt tôi bằng một đĩa thịt xông khói nữa. Bà vừa đúng 1m50 và bà thực ra còn nhiều tuổi hơn chiếc đĩa sứ cao tuổi nữa. Mặc dù mỗi lần sinh nhật bà đều khăng khăng là mình chỉ dưới 53 tuổi. Nhưng Amma không hề là một quý bà nhiều tuổi có cung cách hòa nhã. Bà chính là chính quyền trong nhà tôi.

“ Ờ, mà đừng có mà đi ra ngoài với mái tóc ướt thế này. Tai không thích cái cảm giác về cơn bão này tẹo nào. Dường như có điều gì đó tồi tệ đã được yểm vào cơn gió và ngày kiểu này sẽ không dừng ngay được. Nó có điềm báo gì đó”.

Tôi đảo mắt. Amma nghĩ về các sự việc theo ý nghĩ của riêng mình. Khi bà thuộc tâm trạng này, mẹ tôi thường gọi đó là thời điểm bà  “tuyệt tích” – tôn giáo và mê tín dị đoan, tất cả hòa vào làm một, dương như chỉ tồn tại ở phía Nam này. Khi Amma trở nên “tuyệt tích”, tốt nhất là tránh xa bà ra, cũng như tốt hơn hết là để những lá bùa của bà lại đúng trên bậu cửa sổ và những con búp bê vào ngăn kéo nơi bà đã đặt trước đó.

Tôi vốc một thìa trứng và kết thúc bữa ăn sáng của một nhà vô địch thể hình – trứng, mứt đông và thịt xông khói, tất cả đều được kẹp trong một chiếc bánh sandwich nướng. Lúc đẩy nó vào miệng, tôi liếc nhìn vào căn phòng trước theo thói quen. Cánh cửa làm việc của bố tôi đã đóng lại. Bố tôi viết truyện vào buổi tối và ngủ trên chiếc ghế sofa cũ cả ngày. Bố đã như vậy kể từ khi mẹ tôi mất vào tháng 4 vừa rồi. Ông ấy là ma-cà-rồng cũng nên, đó là lời mà cô Caroline đã nói sau khi cô ở với chúng tôi trong mùa xuân. Trên thực tế tôi đã lỡ mất cơ hội được gặp bố, cho đến ngày mai. Cánh cửa đó không bao giờ có chuyện mở ra một khi nó đã được đóng lại.

Tôi nghe thấy tiếng bóp còi từ ngoài đường. Là Link. Tôi túm lấy chiếc balo đen ọp ẹp của mình và chạy ra ngoài qua làn mưa. Trời bây giờ chắc hẳn là 7h đêm chứ không phải là 7h sáng, rất tối. Thời tiết rất kì lạ trong suốt mấy ngày vừa qua

Xe ô tô của Link, con Beater, đang đậu dưới đường, tiếng động cơ khục khặc, nhạc thì đang đập thình thịch. Tôi đi học cùng xe với Link mỗi ngày, từ hồi mẫu giáo, khi chúng tôi trở thành bạn tốt nhất sau khi cậu ấy chia cho tôi một nửa bánh Twinkie trên xe bus, sau đó tôi mới phát hiện ra bánh của tôi đã bị rơi xuống sàn nhà. Mặc dù cả hai chúng tôi đều lấy bằng lái xe vào mùa hè vừa rồi, nhưng Link luôn là người giữ chiếc xe ô tô, nếu mà bạn có thể gọi đó là ô tô

It nhất thì động cơ của con Beater đang bị chết trong cơn bão.

Amma đứng ở cổng, khoanh tay một cách phản đối. “Đừng có mở nhạc to tướng ở chỗ này, Wesley Jefferson Licoln. Đừng có nghĩ là tôi sẽ không gọi điện cho mẹ cậu và nói với bà ấy cậu đã làm gì trong tầng hầm suốt cả mùa hè lúc cậu 9 tuổi.”

Link nhăn mặt. Rất ít người gọi cậu ấy bằng tên thật, trừ mẹ cậu và Amma. “Vâng, thưa bà.” Cửa chắn đóng sầm lại. Cậu ấy cười to, xoay tròn lốp xe trên mặt đường còn ướt khi chúng tôi bắt đầu dịch chuyển từ lề đường, giống như là chúng tôi đang chạy trốn đi đâu vậy, với cách mà cậu ấy thường lái. Chỉ có điều chúng tôi chẳng bao giờ chạy trốn đi đâu cả.

“Ông làm gì trong tầng hầm của tôi lúc 9 tuổi?”

“Tôi không làm gì trong tầng hầm của ông lúc tôi 9 tuổi?” Link tắt nhạc, điều này quá tốt vì bài hát ấy thật kinh khủng và cậu ấy lại chuẩn bị hỏi tôi có thích không, như mọi ngày.

Bi kịch của ban nhạc của cậu ấy, “ Ai bắn Lincoln”, là chẳng ai trong số họ thực sự biết chơi nhạc cụ hay hát được cả. Nhưng tất cả những gì cậu ấy nói là chơi trống và chuyển đến New York sau khi tốt nghiệp, và bán những đĩa hát đó – chuyện này chẳng bao giờ xảy ra cả.

Link không có ý định học đại học, nhưng cậu ấy lại muốn tôi học. Cậu ấy biết những gì mình muốn, cho dù đó là một tầm nhìn dài. Tất cả những gì tôi có là hộp giày đựng đầy sách về những trường đại học, cao đẳng mà tôi không thể cho bố tôi xem. Tôi không quan tâm đó là trường gì, chỉ cần trường đó xa Gatlin ít nhất là 100 dặm.

Tôi không muốn giống bố, sống trong cùng một ngôi nhà, cùng một thị trấn mà tôi đã lớn lên, với những con người chưa bao giờ mơ ước được ra khỏi nơi này.

************

Ở 2 bên chúng tôi, tràn ngập những thứ từ thời Victoria, vẫn giống với cái ngày mà chúng được xây dựng hơn 100 năm trước. Đường khu chúng tôi được gọi là Đường Bông tại vì những ngôi nhà cổ này đã là nơi lưu trữ của những đồn điền bông dài hàng bao nhiêu dặm. Giờ thì chúng vừa được chuyển sang Tuyến Đường 9, và đó là điều duy nhất đã thay đổi ở xung quanh đây.

Tôi lấy một chiếc bánh doughnut để đã lâu trong chiếc hộp ở sàn ô tô. “Ông tải bài hát kì lạ vào iPod của tôi tối qua hả?”

“Bài nào? Ông thấy bài này thế nào?” Link mở bản demo mới nhất của cậu.

“ Tôi nghĩ nó cần sửa đi. Như mọi bài hát khác.” Đó vẫn là điêu mà tôi nói mỗi ngày, gần như vậy

“À phải đấy, mặt ông sẽ cần sửa sau khi tôi tặng ông vài cú đấm.” Đó vẫn là mà cậu ấy nói mỗi ngày, gần như vậy.

Tôi mở danh sách bài hát lên. “Bài hát đấy, tôi nghĩ tên nó là gì đó đại loại như là “Trăng 16”

“Không biết ông đang nói gì.”

Nó không ở đó, bài hát đã biến mất, nhưng tôi vừa nghe sáng nay mà. Tôi biết là mình không tưởng tượng ra vì nó vẫn còn ở trong đầu tôi.

“Nếu muốn nghe hát thì tôi sẽ hát cho ông.” Link nhìn xuống để mở bài hát.

“ Này ông, nhìn đường đi.” Nhưng cậu ấy không nhìn lên, và trong khóe mắt tôi nhìn thấy một chiếc xe lạ đi qua trước mắt…

Trong một khoảnh khắc, âm thanh của con đường, cơn mưa và Link, biến mất trong yên lặng, giống như là mọi thứ đang di chuyển theo tốc độ rất chậm. Tôi không thể kéo mắt mình ra khỏi chiếc xe được. Chỉ là một cảm giác, tôi không thể miêu tả được. Và rồi chiếc xe đi qua chúng tôi, vào con đường khác.

Tôi không nhận ra chiếc xe. Tôi chưa từng nhìn thấy trước đó. Bạn không thể thể tưởng tượng chuyện này vô lý thế nào đâu, bởi vì tôi biết từng chiếc xe trong thị trấn này. Không thể có khách du lịch vào thời điểm này được. Vì đang là mùa bão.

Chiếc xe có màu đen và dài, giống như xe tang. Thực ra, tôi khác chắc chắn đó là xe tang. Có lẽ đó là điềm báo gì đó. Có lẽ năm nay sẽ tệ hơn tôi nghĩ.

“Đây rồi. Khăn Tay Đen. Bài hát này sẽ khiến tôi trở thành một ngôi sao đây.”

Vào lúc cậu ấy nhìn lên, chiếc xe đã đi mất.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

01.
© Oliver / All rights reserved.
To top